Gi//ận con gái vì lấy trai nông thôn ngh//èo, bố mẹ chỉ cho đúng 2 con lợn rừng làm của hồi môn. 5 năm sau mới đến thăm con, ông bà ch//ết lặ/ng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt…
Gi//ận con gái vì lấy trai nông thôn ngh//èo, bố mẹ chỉ cho đúng 2 con lợn rừng làm của hồi môn. 5 năm sau mới đến thăm con, ông bà ch//ết lặ/ng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt…
Ngày Hạ thông báo muốn kết hôn, cả nhà cô như rơi vào cơn bão. Bởi người cô chọn – Lâm – chỉ là một chàng trai nông thôn nghèo, sống cách thành phố gần 200km. Nhà anh chẳng có gì ngoài vài sào đất và một căn nhà cấp bốn xập xệ.
Mẹ Hạ gi//ận tím mặt:
– Con học đại học, có việc làm tử tế, sao lại chọn một người như nó? Con nghĩ tương lai sẽ thế nào?
Hạ cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên định:
– Con yêu anh ấy. Anh ấy hiền, chịu khó. Con tin hai đứa sẽ xây dựng được cuộc sống tử tế.
Bố Hạ không nói nhiều, chỉ đưa ra một câu lạnh lùng:
Ngày cưới, gia đình Hạ chẳng mấy vui vẻ. Của hồi môn mà bố mẹ cô cho chỉ vỏn vẹn hai con lợn rừng giống – thứ mà họ coi như “đủ lễ nghĩa”, nhưng ai cũng hiểu đó là cách thể hiện sự không hài lòng.
Hạ nhìn đôi lợn rừng, sống mũi cay xè. Nhưng Lâm chỉ nắm tay cô, cười hiền:
– Không sao đâu em. Mình ng//hèo rồi sẽ cố gắng làm giàu. Quan trọng là vợ chồng mình thương nhau.
Cuộc sống những năm đầu hôn nhân vô cùng ch/ật vậ/t. Mưa b/ão cuốn trôi chuồng trại, anh chị phải đi làm thuê để sửa lại. Có lúc trong nhà chẳng còn nổi 100 nghìn. Nhưng không ngày nào Hạ h/ối hậ/n. Lâm đúng như cô tin tưởng: hiền lành, làm việc quần quật cả ngày mà không một lời than.
Một phần vì gi//ận, phần khác họ tin con gái chắc đang sống kh/ổ cự/c – điều mà họ không muốn nhìn.
Đến năm thứ năm, trong một lần họp lớp đại học, bạn thân của Hạ vô tình kể về cuộc sống của cô:
– Cô chú không biết gì sao?
Bố mẹ Hạ thoáng sữn/g s/ờ. Trên đường về, mẹ cô nhìn chồng:
– Ông… hay ta xuống thăm con bé một chuyến?
Ông không trả lời, nhưng hôm sau chính ông là người lái xe.

Trên suốt quãng đường hơn 200km, cả hai im lặng. Trong đầu họ vẫn tưởng tượng cảnh con gái sống trong căn nhà cũ nát, lam lũ, khổ sở. Mẹ Hạ chuẩn bị sẵn mấy túi quà, định bụng giúp đỡ nếu con khó khăn.
Thế nhưng khi đến nơi, chính ông bà lại là người phải s/ững s/ờ…
Chiếc xe rẽ vào con đường bê tông phẳng lỳ dẫn vào ngôi làng, nhưng thay vì căn nhà cấp bốn xập xệ trong ký ức, trước mắt ông bà là một cánh cổng gỗ bề thế với tấm biển lớn: “Trang trại Sinh thái Lâm Hạ”.
Bước xuống xe, bố mẹ Hạ không tin vào mắt mình. Một màu xanh mướt mát của những đồi cây ăn quả trải dài bạt ngàn. Phía xa là dãy chuồng trại kiên cố, sạch sẽ được đầu tư theo công nghệ hiện đại. Tiếng công nhân cười nói, tiếng máy móc vận hành tạo nên một bầu không khí trù phú, náo nhiệt.
Giữa khuôn viên ấy, một căn biệt thự nhà vườn mang phong cách châu Âu hiện ra, sang trọng nhưng vẫn ấm cúng. Hạ bước ra từ vườn hoa, trên tay là rổ trái cây chín mọng. Thấy bố mẹ, cô đứng hình vài giây rồi òa khóc, chạy đến ôm chầm lấy hai người:
– Bố mẹ… sao bố mẹ lại đến đây mà không bảo con?
Lâm từ trong nhà chạy ra, trông anh chững chạc, phong độ trong bộ đồ bảo hộ lao động nhưng nụ cười vẫn hiền lành như ngày nào. Anh vội vàng mời ông bà vào nhà.
Trong phòng khách sang trọng, mẹ Hạ vẫn chưa hết bàng hoàng, bà lắp bắp hỏi:
– Con… sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Chẳng lẽ bạn con nói thật, các con làm ăn khấm khá đến vậy sao?
Hạ nắm tay chồng, mỉm cười giải thích:
– Tất cả là nhờ… hai con lợn rừng năm ấy bố mẹ cho đấy ạ.
Hạ kể, ngày mới về, vốn liếng chẳng có gì ngoài hai con lợn giống của bố mẹ. Lâm không nản chí, anh vừa nuôi vừa nghiên cứu cách nhân giống. Nhờ đôi lợn “hồi môn” ấy, anh chị đã phát triển thành một đàn lợn rừng thịt sạch, cung cấp cho các nhà hàng lớn trên thành phố. Từ tiền bán lợn, họ mua thêm đất, trồng thêm cây ăn quả và mở rộng thành trang trại du lịch sinh thái như bây giờ.
Lâm nhìn bố vợ, chân thành nói:
– Ngày đó bố cho lợn giống, con hiểu bố vẫn muốn con phải tự lực cánh sinh để chăm lo cho Hạ. Con cảm ơn bố vì đã thử thách và cho con cơ hội.
Bố Hạ nhìn quanh căn nhà, nhìn nụ cười rạng rỡ, đầy hạnh phúc của con gái và sự tử tế của con rể. Ông khẽ thở dài, nhưng là hơi thở phào nhẹ nhõm. Đôi bàn tay vốn cứng nhắc của ông run run đặt lên vai Lâm:
– Bố mẹ cứ tưởng con khổ… Bố sai rồi. Hóa ra cái giàu của một người không nằm ở tài sản có sẵn, mà ở ý chí và sự yêu thương.
Chiều hôm ấy, bữa cơm gia đình được dọn ra với toàn “của nhà trồng được”. Mẹ Hạ không còn chuẩn bị những túi quà từ thiện, mà thay vào đó là sự ngưỡng mộ dành cho các con. Cơn bão lòng năm xưa cuối cùng đã tan, nhường chỗ cho nắng ấm ngập tràn trên vùng đất nghèo ngày nào giờ đã hóa thành vàng xanh.