Chồng mua nhà 20 tỷ cho bồ, vợ ‘bình thản’ chờ 5 ngày, sau đó ‘dẫn 2 nhân vật đặc biệt’ tới. Con trai chỉ vào ả bồ rồi hỏi: “Cô này là người giúp việc nhà mình hả mẹ”? Và cái kết kịch tính hơn cả phim…
Chồng mua nhà 20 tỷ cho bồ, vợ ‘bình thản’ chờ 5 ngày, sau đó ‘dẫn 2 nhân vật đặc biệt’ tới. Con trai chỉ vào ả bồ rồi hỏi: “Cô này là người giúp việc nhà mình hả mẹ”? Và cái kết kịch tính hơn cả phim…
Kết quả đi/ều tr/a cuối cùng cũng đến, lạnh lùng và t/àn nh/ẫn hơn cả những gì tôi tưởng tượng. Nam không chỉ ng/oại tì/nh, anh ta còn chi hẳn 20 tỷ đồng để mua một căn chung cư cao cấp ở khu đô thị mới cho nhân tình – một cô gái tên My, trẻ hơn tôi gần chục tuổi. Những bức ảnh đi kèm là bằng chứng không thể chối cãi: những cái ô/m v/ụng tr/ộm, những buổi du lịch sang trọng.
Tôi không làm ầm ĩ. Tôi chuẩn bị một bộ ảnh đẹp nhất, những tấm ả//nh rõ ràng nhất về “tổ ấ/m” mới của chồng và nhân tình. Đêm đó, khi Nam về nhà, tôi bình thản đặt xấp ả/nh lên bàn. Nam, từ vẻ mặt mệt mỏi chuyển sang ho/ảng h/ố/t tột độ. Anh ta lắp bắp, định qu/ỳ xu/ống v/an x/in. Nhưng tôi đã cắt ngang: “Anh không cần giải thích. Anh dọn đồ đi. Qua ở với cô ấy đi. Em cần thời gian để suy nghĩ.”
Giọng tôi lạnh lùng, không chút g/ào th/ét hay nước mắt. Sự bình thản đến đáng sợ của tôi khiến Nam không dám làm lớn chuyện. Anh ta biết, một khi tôi đã im lặng, mọi chuyện còn tồi tệ hơn cả giô/ng b/ão. Không thể lay chuyển, Nam đành thu dọn đồ đạc cá nhân, rời khỏi căn nhà. Tôi cho mình năm ngày để củng cố kế hoạch. Năm ngày đó, tôi vẫn đi làm, vẫn đưa đón con, vẫn nấu những bữa cơm ngon, nhưng đầu óc tôi là một cỗ máy chiến lược đang vận hành hết công suất.
Đến ngày thứ năm, tôi gọi cho Nam. “Ngày mai, tôi sẽ đến gặp anh và cô ta. Ba mặt một lời giải quyết.” Nam sợ hãi: “Em hứa không làm lo/ạn, không làm ai mất mặt chứ?” Tôi mỉm cười qua điện thoại, một nụ cười mà anh không thể nhìn thấy: “Tôi hứa. Anh và cô ta cứ chuẩn bị đi.”. Sáng hôm sau, tôi mặc một chiếc váy thanh lịch, trang điểm nhẹ nhàng. Tôi không đi một mình. Tôi dẫn theo hai “nhân vật đặc biệt”: bé Bi (7t) và cu Tít (4t).
Khi cánh cửa căn hộ sang trọng mở ra, cả Nam và ả nhân tình (My) đều xanh mặt, t/ái m/ét. Hai đứ/a tr/ẻ ngơ ngác, nhưng lập tức bị thu hút bởi nội thất mới toanh, lạ mắt. Cu Tít, đứa con út ngây thơ, chạy đến bên chiếc TV lớn: “Thế mình ở đây hả mẹ? Cô này có phải người giúp việc của mình không mẹ?”… để rồi sau đó…
…Câu hỏi ngây thơ của cu Tít rơi xuống căn hộ sang trọng như một quả bom nổ chậm.
My đứng chết trân.
Nụ cười cố gắng giữ trên môi cô ta đóng băng, ánh mắt đảo sang Nam cầu cứu.
Nam thì tái mét, cổ họng nghẹn cứng, không thốt nổi một lời.
Tôi cúi xuống xoa đầu con, giọng vẫn bình thản đến lạnh người:
“Không con à.
Cô này… không phải giúp việc.”
Rồi tôi đứng thẳng lên, nhìn thẳng vào My, chậm rãi nói tiếp – từng chữ rõ ràng:
“Cô này là người mà bố con đã bỏ ra 20 tỷ để mua nhà cho.”
Bi – đứa lớn hơn – im lặng vài giây, rồi quay sang bố nó, ánh mắt ngây thơ mà sắc như dao:
“Vậy là bố lấy tiền của mẹ mua nhà cho cô ấy hả bố?”
Nam lắp bắp:
“Bi… con còn nhỏ… để bố giải thích…”
Tôi khoát tay, ngắt lời anh ta.
“Không cần giải thích nữa.”
Tôi quay sang My, mỉm cười rất nhẹ:
“Cô My, cô biết điều gì buồn cười nhất không?
Căn nhà này… không hoàn toàn là của cô đâu.”
My giật mình.
“Chị nói gì vậy?”
Tôi lấy trong túi xách ra một tập hồ sơ, đặt lên bàn đá hoa cương giữa phòng.
Hợp đồng mua bán căn hộ – người đứng tên thanh toán chính: công ty của tôi.
Sao kê ngân hàng – 14/20 tỷ là tiền lợi nhuận từ doanh nghiệp do tôi sáng lập trước hôn nhân.
Hợp đồng hôn nhân – ghi rõ: mọi tài sản hình thành từ nguồn tiền riêng của vợ trong thời kỳ hôn nhân, nếu dùng sai mục đích, người chồng phải hoàn trả và chịu trách nhiệm pháp lý.
Nam khuỵu xuống ghế.
My hoảng loạn, giọng run rẩy:
“Anh Nam… anh bảo với em là tiền của anh mà!”
Tôi bật cười khẽ, nhưng không hề vui:
“Anh ta nói dối cô.
Giống như đã nói dối tôi suốt 8 năm qua.”
Tôi quay sang Nam, giọng trầm xuống:
“Em đã cho anh 5 ngày không phải để khóc.
Mà để luật sư của em hoàn tất hồ sơ.”
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.
Tôi ra mở cửa.
Hai người đàn ông bước vào:
– Luật sư riêng của tôi
– Và đại diện ngân hàng
Người đại diện ngân hàng lịch sự gật đầu với tôi, rồi quay sang My:
“Chúng tôi đến thông báo: căn hộ này đang trong diện phong tỏa giao dịch, do có tranh chấp tài sản và dấu hiệu sử dụng tiền sai mục đích.”
My gào lên:
“Không! Đây là nhà của tôi!”
Luật sư của tôi lạnh lùng đáp:
“Cô không có tên trong bất kỳ giấy tờ pháp lý nào.
Về mặt pháp luật, cô chỉ là người ở nhờ.”
Nam bật khóc, giọng vỡ vụn:
“Em tha cho anh đi… anh sẽ sửa… anh sẽ về với mẹ con em…”
Tôi cúi xuống nắm tay hai con, quay lưng lại.
“Muộn rồi, Nam.
Em không dạy các con mình sống bằng sự phản bội.”
Bi nắm chặt tay tôi, nói một câu khiến Nam gục hẳn xuống sàn:
“Mẹ ơi, mình về nhà mình đi.
Con không thích nhà này.”
Chúng tôi rời đi.
Không ngoái đầu.
Ba tháng sau:
– Nam bị khởi kiện dân sự, buộc hoàn trả toàn bộ số tiền sử dụng sai.
– My mất nhà, mất danh phận, lặng lẽ rời thành phố.
– Tôi hoàn tất thủ tục ly hôn, giành quyền nuôi con tuyệt đối.
Ngày ký đơn cuối cùng, Nam hỏi tôi một câu:
“Em có từng yêu anh thật không?”
Tôi trả lời rất khẽ:
“Có.
Nhưng em yêu bản thân mình nhiều hơn.”
Sự trả thù tàn nhẫn nhất…
không phải là gào thét hay đánh ghen.
Mà là bình thản lấy lại tất cả những gì thuộc về mình – và rời đi ngẩng cao đầu.
