Người Giao Hàng Phát Hiện Điều Gì Đó Không Ổn Ở Bà Cụ Và Lập Tức Gọi Công An
Tuấn, như thường lệ, bước vào con hẻm nhỏ dẫn tới ngôi nhà của bà Hương. Ngày nào anh cũng đến đây để giao thư nhưng hôm nay lại có điều gì đó không ổn. Tuấn dừng lại trước sân nhà bà, mắt anh lướt qua những cảnh vật xung quanh và một cảm giác nặng nề bắt đầu dâng lên trong lòng
trước của bà Hương thường ngày vẫn tươi tắn và được chăm sóc kỹ lưỡng với những bông hoa khoe sắc và cỏ xanh mượt. Giờ đây trông như đã bỏ hoang lâu ngày. Cỏ mọc cao, lá khô rơi rụng phủ kín cả lối đi. Còn những bông hoa trước đây nở rộ giờ héo úa. Không khí trong lành của buổi sáng đột nhiên trở nên ngột ngạt. Tuấn đứng đó, cố nén cảm giác l/oâu đang dâng lên trong lòng.
Bình thường mỗi lần Tuấn đến, bà Hương luôn đứng sẵn trước cửa đón nhận thư từ tay anh với nụ cười ấm áp và lời chào thân thiện. Nhưng hôm nay không có dấu hiệu nào cho thấy bà đang đợi. Cửa nhà vẫn khé/p kín, rèm cửa trong nhà kéo chặt, tạo nên một cảm giác lạnh lẽo khác thường. Tuấn trần trừ trong giây lát rồi quyết định gõ cửa. Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc trong bầu không khí yên tĩnh. Tuấn đứng đó chờ đợi, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất từ bên trong ngôi nhà nhưng không có gì – không có tiếng bước chân, không có tiếng trả lời từ bà Hương. Tuấn gõ lại lần nữa, lần này mạnh hơn, lòng anh dấy lên một nỗi l/os/ợ mơ hồ.
Sau vài phút không có hồi âm, Tuấn quay sang ngôi nhà bên cạnh và thấy bà Hằng, người hàng xóm của bà Hương, đang tưới cây. Anh bước nhanh lại gần và hỏi: “Bà Hằng, bà có biết bà Hương đâu không? Hôm nay tôi đến giao thư mà không thấy bà ấy ra đó như mọi khi.”Bà Hằng nhíu mày rồi lắc đầu: “Lạ thật. Mấy hôm nay tôi cũng không thấy bà ấy. Bình thường bà Hương hay ra ngoài vào sáng sớm để tưới cây, nhưng dạo gần đây thì không. Tôi tưởng bà ấy có người thân đến chăm sóc.”
Nghe vậy Tuấn càng l/olắng hơn. Anh cảm thấy có điều gì đó không ổn nhưng không biết phải làm gì tiếp theo. Suy nghĩ một lúc, anh quyết định thử gõ cửa thêm lần nữa. Lần này lâu hơn và mạnh hơn. Cuối cùng, khi Tuấn định bỏ cuộc và quay lưng đi thì cánh cửa nhà bà Hương từ từ mở ra, nhưng không phải với nụ cười quen thuộc.
Đứng trước mặt Tuấn là một bà Hương hoàn toàn khác. Người phụ nữ trước đây lúc nào cũng tràn đầy sức sống giờ trông tiều tụy và y/ếu ớt. Tóc bà rối bù, rũ rượi như thể không được chải chuốt trong nhiều ngày. Đôi mắt lờ đờ, quầng thâm sâu hoắm hiện rõ tr/ên gương mặt nhợt nhạt của bà. Điều khiến Tuấn s/ố/c hơn cả là bộ quần áo bẩn thỉu mà bà đang mặc. Tr/ên chiếc quần của bà Hương có những vết loang lổ và vết máu mà bà dường như không hề để ý đến.
“Bà Hương, bà có ổn không ạ?”, Tuấn lắp bắp, ánh mắt không thể rời khỏi những dấu vết bất thường tr/ên quần áo bà.
“À, ta ổn, chỉ là dạo này hơi mệt chút thôi.” Giọng bà y/ếu ớt như thể từng câu nói khiến bà phải tiêu tốn rất nhiều sức lực.
