Lấy cớ họp lớp để l/é/n vào khách sạn với nh/â/n t/ì/nh, tôi nào ngờ chỉ một tin nhắn vỏn vẹn 5 chữ của chồng đã khiến tôi ch/ế/t lặng, khóc nức nở ngay trước cửa phòng ….
Lấy cớ họp lớp để l/é/n vào khách sạn với nh/â/n t/ì/nh, tôi nào ngờ chỉ một tin nhắn vỏn vẹn 5 chữ của chồng đã khiến tôi ch/ế/t lặng, khóc nức nở ngay trước cửa phòng ….
Đêm đó, tôi đứng trước gương gần một tiếng đồng hồ, chỉnh từng sợi tóc, kéo lại đường eyeliner, tô thêm chút son. Tôi muốn mình trông thật đẹp, không phải cho chồng, mà cho một người đàn ông khác. Cái váy đen tôi mặc hôm ấy mới mua tuần trước, chỉ để mặc vào dịp này. Tôi tự lừa mình bằng câu nói: “Chỉ là họp lớp thôi mà”.
Khi tôi chuẩn bị bước ra khỏi nhà, chồng tôi không hỏi thêm, chỉ nói:
– Đi cẩn thận.
Câu nói ấy lúc đó bình thường đến mức tôi chẳng buồn để ý. Tôi thậm chí còn mỉm cười, nhẹ tênh như không có điều gì đáng bận tâm, rồi đóng lại, tự tin rằng mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát của tôi.
Nhưng, tôi không biết rằng chính khoảnh khắc cánh cửa ấy khép lại, đời tôi đã bước sang một ngã rẽ mà cả đời không thể quay đầu.
Tôi vào khách sạn với Lâm – người bạn cũ từ thời đại học, cũng là mối tình đầu mà tôi cứ nghĩ mình đã quên. Nhưng khi gặp lại, cảm xúc ấy trở về mạnh mẽ, và tôi, với cuộc hôn nhân đang dần tẻ nhạt, đã không ngăn nổi bản thân trượt về phía anh ta.
Trong căn phòng ấy, ánh đèn vàng ấm áp, tiếng rượu rót, mùi nước hoa của Lâm… tất cả khiến tôi tưởng tượng rằng mình còn trẻ, còn hấp dẫn, còn được khao khát. Tôi lao vào cảm giác đó như kẻ khát nước tìm được dòng suối mà không biết đó là vực sâu không đáy.
Đúng lúc Lâm vòng tay ôm tôi, điện thoại trong túi xách rung liên hồi. Tôi nghĩ đó là tin nhắn của trường con, hoặc của mẹ.
Tôi lo lắng mở ra, trên màn hình là một vài cuộc gọi nhỡ của chồng và sau đó là dòng tin nhắn chỉ vỏn vẹn 5 từ: ………………
Đêm đó, tôi đứng trước gương gần một tiếng đồng hồ, chỉnh từng sợi tóc, kéo lại đường eyeliner, tô thêm chút son. Tôi muốn mình trông thật đẹp, không phải cho chồng, mà cho một người đàn ông khác. Cái váy đen tôi mặc hôm ấy mới mua tuần trước, chỉ để mặc vào dịp này. Tôi tự lừa mình bằng câu nói: “Chỉ là họp lớp thôi mà”.
Khi tôi chuẩn bị bước ra khỏi nhà, chồng tôi không hỏi thêm, chỉ nói:
– Đi cẩn thận.
Câu nói ấy lúc đó bình thường đến mức tôi chẳng buồn để ý. Tôi thậm chí còn mỉm cười, nhẹ tênh như không có điều gì đáng bận tâm, rồi đóng lại, tự tin rằng mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát của tôi.
Nhưng, tôi không biết rằng chính khoảnh khắc cánh cửa ấy khép lại, đời tôi đã bước sang một ngã rẽ mà cả đời không thể quay đầu.

Tôi vào khách sạn với Lâm – người bạn cũ từ thời đại học, cũng là mối tình đầu mà tôi cứ nghĩ mình đã quên. Nhưng khi gặp lại, cảm xúc ấy trở về mạnh mẽ, và tôi, với cuộc hôn nhân đang dần tẻ nhạt, đã không ngăn nổi bản thân trượt về phía anh ta.
Trong căn phòng ấy, ánh đèn vàng ấm áp, tiếng rượu rót, mùi nước hoa của Lâm… tất cả khiến tôi tưởng tượng rằng mình còn trẻ, còn hấp dẫn, còn được khao khát. Tôi lao vào cảm giác đó như kẻ khát nước tìm được dòng suối mà không biết đó là vực sâu không đáy.
Đúng lúc Lâm vòng tay ôm tôi, điện thoại trong túi xách rung liên hồi. Tôi nghĩ đó là tin nhắn của trường con, hoặc của mẹ.
Tôi lo lắng mở ra, trên màn hình là một vài cuộc gọi nhỡ của chồng và sau đó là dòng tin nhắn chỉ vỏn vẹn 5 từ: ………………
Dòng tin nhắn ấy vỏn vẹn 5 chữ, nhưng sức công phá của nó còn khủng khiếp hơn mọi lời sỉ vả hay đánh ghen ầm ĩ:
“Bố đi rồi, về nhìn mặt.”
Cả thế giới xung quanh tôi như sụp đổ trong tích tắc. Cái ôm của Lâm, vốn dĩ ấm áp và đầy khao khát mới vài giây trước, giờ đây khiến tôi cảm thấy ghê tởm như bị hàng ngàn con sâu bò trên da thịt. Tôi đẩy mạnh anh ta ra, đôi chân run rẩy không còn đứng vững, ngã quỵ xuống ngay thảm hành lang khách sạn.
Hóa ra, lúc tôi đứng trước gương một tiếng đồng hồ để tô son điểm phấn cho nhân tình, thì ở nhà, chồng tôi đang một mình xoay xở đưa bố tôi — người vốn đã bạo bệnh nhiều năm — vào phòng cấp cứu. Lúc tôi đang tận hưởng mùi nước hoa và rượu vang sang trọng, thì chồng tôi đang nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của bố, thay tôi nghe những lời trăn trối cuối cùng.
Tôi điên cuồng chạy ra khỏi khách sạn, chiếc váy đen sang trọng giờ đây trông giống như một bộ tang phục nực cười. Gió tạt vào mặt, nước mắt hòa cùng lớp mascara đắt tiền lem nhem khắp khuôn mặt mà tôi từng tự hào là “xinh đẹp”.
Về đến nhà, không có cảnh tượng đập phá, không có sự phẫn nộ. Chỉ có sự im lặng đến đáng sợ. Chồng tôi ngồi bên linh cữu, đôi mắt đỏ hoe, nét mặt mệt mỏi đến cùng cực. Thấy tôi về trong bộ dạng hớt hải, váy áo xộc xệch và mùi nước hoa lạ vẫn còn vương vấn, anh không hề tra hỏi. Anh chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt trống rỗng, một cái nhìn bao dung nhưng đã hoàn toàn nguội lạnh:
— “Bố đợi em đến hơi thở cuối cùng. Anh đã cố gọi, nhưng chắc họp lớp vui quá nên em không nghe máy.”
Tôi khuỵu xuống bên linh cữu bố, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn. Tôi khóc vì nỗi đau mất cha, nhưng hơn cả là sự nhục nhã ê chề. Tôi đã đánh đổi những phút giây cuối cùng bên người thân yêu nhất, đánh đổi cả sự tôn trọng của người đàn ông tử tế đang đứng trước mặt, chỉ để chạy theo một thứ ảo ảnh phù phiếm.
Cánh cửa phòng khách sạn ấy chưa kịp khép lại, nhưng cánh cửa hạnh phúc và sự thanh thản trong tâm hồn tôi đã vĩnh viễn đóng sầm từ đêm đó. Có những sai lầm có thể sửa chữa, nhưng có những khoảnh khắc mất đi là mất mãi mãi, và có những tội lỗi sẽ theo tôi vào tận vực thẳm của sự dằn vặt suốt đời.