Cô gái 25t bị bạn trai đ//á đ//au đ//ớn đành cưới đại anh xe ôm ng//hèo cho có chồng, lúc mẹ chồng lên trao hồi môn thì ng//ã qu//ỵ…
Cô gái 25t bị bạn trai đ//á đ//au đ//ớn đành cưới đại anh xe ôm ng//hèo cho có chồng, lúc mẹ chồng lên trao hồi môn thì ng//ã qu//ỵ…
Phúc thoáng nhìn qua gương chiếu hậu, thấy đôi mắt cô đẫm nước, trong lòng anh chợt dâng lên một linh cảm chẳng lành.
Đến giữa cầu, Thủy khẽ nói: “Anh chờ tôi một chút… tôi chỉ muốn nhìn sông thôi.” Phúc lặng người. Nhưng khi thấy cô tiến gần la//n ca//n, anh vội lao tới, nắm chặt tay cô, giọng r/un ru/n mà kiên quyết: “Em còn bố mẹ không? Họ sẽ ra sao nếu m//ất em?”.“Một thằ//ng đàn ông p//hản b//ội không đáng để em đánh đổi cả m../ạng số./.ng.”
Lời nói ấy như nh../át d./.ao xé to/ang bức tường tu/yệt vọ/ng trong lòng Thủy. Nước mưa hòa nước mắt, cô ò/a kh/óc như đứa tr/ẻ. Cô gục xuống vai anh, khóc cho trôi hết 5 năm yêu thương, hết những tổ/n thươ/ng cô từng nuốt vào lòng.
Đêm ấy, Phúc đưa Thủy về nhà. Anh không nói gì nhiều, chỉ nhẹ nhàng để lại một câu: “Nếu em cần người lắng nghe, anh sẵn sàng.” Những ngày sau đó, Phúc vẫn thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm: “Em ăn gì chưa?”. “Hôm nay có đi làm không?”
Sự chân thành, giản dị của anh khiến Thủy cảm thấy lòng mình yên ổn lạ thường. Không nhà cao cửa rộng, không xe sang, không lời hoa mỹ – chỉ là một người đàn ông luôn sẵn sàng dừng xe giữa đường chỉ để hỏi cô có ổn không.
Bốn tháng sau, Phúc tỏ tình. Thủy đồng ý – không phải vì yêu, mà vì cô muốn tr/ả th//ù Nam, muốn cho anh ta thấy, không có anh, cô vẫn hạnh phúc. Ngày cưới, người ta xì xào: “C/on Thủy hoa khôi ngày xưa yêu thằng Nam 5 năm, giờ đi lấy anh xe ôm à?”. “Đúng là gái đẹp mà d//ại, hết tuổi xuân lại lấy đại cho có chồng.”
Thủy chỉ mỉm cười nhạt. Cô nghĩ, sau đám cưới này, chỉ cần đăng một tấm hình hạnh phúc, Nam và lũ bạn anh ta chắc chắn sẽ phải ca/y đắ/ng nhìn. Nhưng mọi chuyện chỉ thật sự s//ốc khi mẹ chú rể bước lên sân khấu…
…khi MC vừa dứt lời giới thiệu:
“Sau đây là nghi thức trao hồi môn của gia đình nhà trai.”
Cả hội trường rì rầm cười khẩy.
Một anh xe ôm nghèo thì hồi môn được gì?
Cùng lắm là đôi bông tai mạ vàng, hay vài chỉ vàng vay mượn cho đỡ quê.
Thủy đứng trên sân khấu, tay lạnh ngắt. Cô thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần để chịu nhục thêm một lần nữa – sau những năm tháng bị người cũ giẫm đạp.
Mẹ Phúc bước lên.
Bà mặc áo dài nâu sẫm, dáng người gầy, mái tóc đã bạc quá nửa. Trông bà chẳng khác gì một người mẹ quê lam lũ, tay cầm chiếc túi vải cũ kỹ khiến cả hội trường càng thêm xì xào.
“Trời ơi… hồi môn gì mà cái túi vải thế kia?”
“Đúng là cưới cho có…”
Bà run run mở túi.
Không phải vàng.
Không phải tiền lẻ.
Mà là một xấp sổ đỏ, một tập giấy ngân hàng, và một phong bì dày cộp.
Bà chưa kịp nói lời nào thì chân khuỵu xuống, tay ôm ngực, ngã quỵ ngay trên sân khấu.
Cả hội trường náo loạn.
Phúc lao tới đỡ mẹ, giọng hoảng hốt:
“Mẹ! Mẹ ơi!”
Bác sĩ trong khách mời chạy lên sơ cứu. Khi bà tỉnh lại, nước mắt lăn dài trên gương mặt nhăn nheo.
Bà nắm chặt tay Thủy, khóc nức nở:
“Con ơi… mẹ xin lỗi… mẹ giấu con…”
Rồi bà quay xuống hội trường, giọng run nhưng rõ ràng từng chữ:
“Nhà tôi không nghèo.
Phúc không phải xe ôm.”
Cả hội trường chết lặng.
Bà tiếp:
“Nó là chủ hãng xe công nghệ nhỏ, ban ngày nó chạy xe là để khảo sát tuyến, tìm tài xế, và…
tránh những cuộc hôn nhân vì tiền.”
Bà chỉ vào Thủy, nước mắt rơi lã chã:
“Ngày nó kéo con gái tôi ra khỏi lan can cầu, về nhà nó đã nói với tôi một câu:
‘Mẹ à, con gặp được người con muốn bảo vệ cả đời.’”
Bà mở phong bì:
– 1 tỷ tiền mặt.
– 2 cuốn sổ đỏ đứng tên Phúc.
– Và một tờ giấy chuyển nhượng:
“Toàn bộ tài sản này, sau khi cưới, đứng tên con dâu tôi.”
Thủy đứng không vững, tay run bắn.
Cô nhớ lại những lời cay độc từng nghe:
– “Anh xe ôm nghèo.”
– “Lấy đại cho có chồng.”
– “Hết giá trị nên vớ đại.”
Còn Phúc – người đàn ông cô lấy chỉ để trả thù – chưa một lần khoe giàu, chưa một lần lên giọng, chỉ hỏi cô:
“Hôm nay em có ổn không?”
Dưới hàng ghế khách mời, Nam – người yêu cũ – ngồi chết trân.
Mặt tái mét.
Điện thoại rơi xuống đất.
Thủy bật khóc.
Nhưng là lần đầu tiên trong đời, cô khóc vì được trân trọng, chứ không phải vì bị bỏ rơi.
Cô quay sang Phúc, nghẹn ngào hỏi một câu duy nhất:
“Vì sao anh không nói cho em biết?”
Phúc mỉm cười, ánh mắt hiền đến đau lòng:
“Vì anh không cần một người yêu anh vì những gì anh có.
Anh chỉ cần một người…
không buông tay anh khi anh chỉ có hai bàn tay trắng.”
Cả hội trường lặng đi, rồi vỡ òa trong tiếng vỗ tay.
Còn Thủy, trong khoảnh khắc ấy, mới hiểu ra một điều:
Người cứu cô khỏi cái chết năm đó…
chính là người cho cô một cuộc đời mới.
