Vừa ly hôn xong, mẹ chồng hỏi tôi vì sao chưa chịu dọn đi. Thay vì khóc lóc hay van xin, tôi mỉm cười đáp lại: “Đây là biệt thự 15 tỷ của tôi”. Câu nói ấy khiến cả nhà chồng ….

“Ly hôn xong rồi thì cô còn ngồi lì ở đây làm gì nữa?”
Mẹ chồng đặt mạnh tờ giấy xuống bàn, giọng lạnh tanh giữa phòng khách đông người. Chồng cũ của tôi khoanh tay đứng cạnh, ánh mắt tránh né. Em chồng thì bật cười khẩy:
— Chắc đợi chia thêm tiền?
Không khí như đông cứng.
Tôi vừa bước xuống cầu thang, trên tay còn cầm cốc nước chưa uống. Ba năm làm dâu, tôi từng nhịn mọi lời chì chiết chỉ vì nghĩ còn yêu là còn cố được. Nhưng hôm nay, ngay sau phiên tòa ly hôn, họ thậm chí không cho tôi ngồi quá mười phút trong căn nhà này.
Mẹ chồng hất cằm:
— Nhà này là của con trai tôi. Cô nên tự giác dọn đi trước khi tôi gọi bảo vệ.
Tôi nhìn quanh căn biệt thự lộng lẫy mà ai cũng nghĩ chồng tôi là chủ. Chính căn nhà này từng được đem ra khoe khắp họ hàng như “thành quả của con trai bà”.
Chỉ có tôi biết sự thật.
Chồng cũ bực bội kéo vali của tôi ra cửa:
— Em đừng làm mọi chuyện khó coi nữa.
Tôi bật cười.
Nụ cười ấy khiến cả nhà khựng lại.
Tôi chậm rãi đặt cốc nước xuống bàn, lấy điện thoại mở một tập hồ sơ rồi xoay màn hình về phía mẹ chồng.
— Trước khi đuổi tôi đi… mẹ nên xem cái này đã.
Bà nhíu mày nhận lấy.
Chỉ vài giây sau, gương mặt bà tái hẳn.
Em chồng lao tới giật lấy điện thoại, rồi chết lặng. Chồng cũ của tôi cũng sững người khi nhìn thấy dòng chữ trên màn hình.
“Tài sản sở hữu: Nguyễn Minh Anh.”
Địa chỉ chính là căn biệt thự này.
Tôi mỉm cười, nhìn thẳng vào mẹ chồng:
— Ai nói đây là nhà của con trai mẹ?
Tôi kéo vali lại gần, chậm rãi nói từng chữ:
— Đây là biệt thự 15 tỷ… của tôi.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Nhưng đúng lúc ấy, chồng cũ bất ngờ đập mạnh tay xuống bàn, gằn giọng:
— Không thể nào! Cô giấu tôi chuyện này từ bao giờ?!
Tôi chưa kịp trả lời thì ngoài cổng vang lên tiếng còi xe… và người bước xuống khiến cả nhà tôi tái mặt.
Người bước xuống xe là luật sư riêng của tôi.
Ông mặc bộ vest đen chỉnh tề, trên tay cầm chiếc cặp tài liệu quen thuộc. Vừa nhìn thấy ông ấy, mặt chồng cũ tôi lập tức biến sắc. Mẹ chồng thì đứng bật dậy, ánh mắt hoang mang.
Luật sư đi thẳng vào phòng khách, đặt một xấp hồ sơ dày lên bàn kính.
— Tôi đến theo yêu cầu của chị Minh Anh để hoàn tất thủ tục liên quan đến quyền sở hữu căn biệt thự này.
Căn phòng im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng đồng hồ treo tường.
Chồng cũ của tôi siết chặt tay:
— Có nhầm lẫn gì không? Nhà này đứng tên cô ấy thật… nhưng tiền là của vợ chồng tôi sau kết hôn.
Tôi bật cười nhạt.
— Anh chắc chứ?
Luật sư mở từng tập giấy, chậm rãi đẩy về phía anh ta.
— Đây là sao kê chuyển khoản ba năm trước. Toàn bộ số tiền mua biệt thự được chuyển từ tài khoản cá nhân của chị Minh Anh, trước ngày đăng ký kết hôn bốn tháng.
Mặt anh ta tái đi.
Tôi nhìn người đàn ông từng đầu gối tay ấp với mình suốt ba năm, trong lòng chỉ còn lạnh ngắt.
Ngày cưới, tôi từng muốn công khai chuyện mình là chủ một chuỗi spa lớn ở thành phố. Nhưng anh nói:
— Em đừng thể hiện quá. Đàn ông ai cũng tự trọng. Cứ để mọi người nghĩ anh lo được cho vợ con.
Vì yêu, tôi đồng ý.
Tôi âm thầm bỏ tiền mua nhà, mua xe, đầu tư cho công ty của anh ta khi công việc kinh doanh thua lỗ. Thậm chí mẹ chồng từng khoe với họ hàng rằng con trai bà “giỏi giang mua biệt thự tuổi ba mươi”, tôi cũng chỉ im lặng cười.
Tôi nghĩ một gia đình yên ấm quan trọng hơn sĩ diện.
Cho đến ngày tôi phát hiện mình chỉ là cái ví tiền trong mắt họ.
Em chồng đột nhiên lao tới:
— Chị nói dối! Nếu chị giàu vậy thì sao lúc nào cũng sống giản dị?
Tôi nhìn cô ta, bình thản đáp:
— Người có tiền chưa chắc thích khoe tiền.
Mẹ chồng lúc này giọng đã run run:
— Nhưng… nhưng cô là con dâu nhà này…
— Không. — Tôi cắt ngang. — Sau hôm nay, tôi không còn là gì của nhà này nữa.
Bà ta chết lặng.
Chồng cũ bỗng đổi giọng mềm mỏng, bước lại gần tôi:
— Minh Anh… mình nói chuyện riêng được không?
Tôi lùi lại một bước.
Đó là lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi nhìn anh ta thật kỹ. Người đàn ông từng nói yêu tôi hơn tất cả, giờ ánh mắt chỉ còn hoảng loạn vì sợ mất mọi thứ.
Anh ta hạ giọng:
— Anh xin lỗi… thời gian qua anh áp lực nên mới như vậy. Chuyện ly hôn mình có thể suy nghĩ lại mà…
Tôi bật cười.
Ba năm qua, mỗi lần tôi đi công tác về muộn, mẹ anh ta đều bóng gió chuyện phụ nữ không biết chăm chồng. Mỗi lần tôi tặng quà đắt tiền cho gia đình, họ nhận rất tự nhiên nhưng chưa từng một lần hỏi tôi có mệt không.
Ngày tôi sốt nằm viện, anh ta còn đang đi du lịch với bạn.
Nhưng điều khiến tôi quyết định ly hôn… là tối hôm ấy.
Tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa mẹ con họ trong bếp.
— Cố mà giữ nó thêm vài năm nữa. Nó không sinh con được thì cũng phải lấy hết tài sản rồi tính.
Tôi đứng ngoài cửa, lạnh cả người.
Người phụ nữ không sinh được con… là tôi bị vu oan.
Chính chồng tôi mới là người có vấn đề sức khỏe. Tôi biết từ lâu nhưng vẫn im lặng để giữ thể diện cho anh ta.
Vậy mà cuối cùng, họ lại dùng điều đó để chà đạp tôi.
Tôi nhìn mẹ chồng:
— Mẹ biết rõ người không thể có con là ai, đúng không?
Bà ta cúi gằm mặt, không dám trả lời.
Chồng cũ lập tức gắt lên:
— Em đừng nói linh tinh!
Tôi lấy thêm một tập hồ sơ khác đưa ra.
— Kết quả khám của anh, tôi vẫn giữ.
Anh ta giật phắt lấy, mặt cắt không còn giọt máu.
Em chồng nhìn anh trai mình rồi lắp bắp:
— Anh… chuyện đó là thật sao?
Không ai trả lời.
Sự im lặng lúc ấy còn đau hơn cả một cái tát.
Mẹ chồng ngồi sụp xuống ghế sofa, hai tay run rẩy. Có lẽ bà không ngờ người bà luôn xem thường lại nắm tất cả bí mật của gia đình này.
Tôi kéo vali lại gần mình.
— Tôi từng muốn giữ cho anh chút tự trọng cuối cùng. Nhưng tiếc là anh không biết trân trọng.
Chồng cũ bỗng quỳ sụp xuống trước mặt tôi.
Cả nhà chết lặng.
— Anh xin em… đừng đuổi anh ra ngoài. Công ty anh đang nợ ngân hàng. Nếu mất căn nhà này, anh thật sự trắng tay.
Tôi nhìn người đàn ông ấy mà thấy xa lạ vô cùng.
Ngày tôi khóc trong bệnh viện vì bị sảy thai, anh ta còn lạnh nhạt nói:
— Chắc do em không biết giữ.
Ngày tôi bị mẹ chồng tạt nước vào mặt chỉ vì cãi lại, anh ta cũng im lặng đứng nhìn.
Còn hôm nay, anh ta quỳ xuống chỉ vì tiền.
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh ta ra khỏi chân mình.
— Thứ anh tiếc chưa bao giờ là tôi.
Nói rồi, tôi quay sang luật sư:
— Tiến hành đi.
Ông gật đầu:
— Theo quy định pháp luật, những người không có quyền sở hữu tài sản cần rời khỏi nhà trước 8 giờ sáng mai.
Mẹ chồng bật khóc:
— Minh Anh… mẹ sai rồi… con đừng làm vậy…
Tôi khựng lại vài giây.
Nếu là tôi của ba năm trước, có lẽ đã mềm lòng.
Nhưng người phụ nữ từng cố sống để được công nhận ấy… đã chết từ ngày bước ra khỏi tòa ly hôn.
Tôi nhìn bà lần cuối:
— Lúc mẹ đuổi tôi ra khỏi nhà, mẹ đâu nghĩ sẽ có ngày này?
Không ai nói thêm câu nào.
Đêm đó, cả căn biệt thự sáng đèn đến tận khuya.
Sáng hôm sau, tôi đứng trên ban công nhìn từng vali được kéo ra ngoài. Chồng cũ cúi đầu tránh ánh mắt tôi. Mẹ chồng già đi thấy rõ chỉ sau một đêm.
Khi chiếc xe cuối cùng rời khỏi cổng, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Quản gia bước tới hỏi nhỏ:
— Cô chủ, có cần đổi khóa không ạ?
Tôi nhìn khoảng sân rộng im lặng dưới nắng sớm, khẽ mỉm cười.
— Đổi đi.
Rồi tôi quay lưng bước vào nhà.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm… tôi thật sự trở về chính căn nhà của mình.