Định nhờ mẹ chồng trông cháu, tôi nhụt chí sau khi sống chung 1 tuần
lúc
Nhận đường liên kết
Facebook
X
Pinterest
Email
Ứng dụng khác
Chúng tôi định nhờ mẹ chồng lên trông cháu giúp để bớt được tiền thuê giúp việc. Bà cũng vui hơn vì được ở gần con cháu. Nhưng sau 1 tuần sống chung, tôi đã thấy nhụt chí.
Dạo này tôi tham gia một nhóm chuyên dạy cách vun vén thu chi trong gia đình. Được truyền cảm hứng, tôi bàn với chồng tìm cách cắt giảm chi tiêu.
Anh đồng ý. Hai vợ chồng dành cả buổi tối để tính toán, nhưng cuối cùng thấy cắt giảm hết cỡ cũng chỉ dư thêm được chút ít. Phần chi phí tốn kém nhất là thuê người giúp việc. Khoản này tôi mất 8 triệu đồng/tháng.
Cô giúp việc làm cho gia đình tôi đã đư
ợc gần 1 năm. Công việc chính của cô là chăm con gái tôi mới hơn 1 tuổi. Chồng tôi bảo có thể nhờ bà nội ra chăm giúp. Bà còn khỏe, mà ở quê cũng không vướng bận gì.
Giảm được khoản này thì tôi sẽ tiết kiệm được hẳn 8 triệu đồng. Bà cũng rất vui vì được gần con cháu. Chuyện mẹ chồng, nàng dâu, tôi đã nghe nhiều nhưng thực sự số tiền 8 triệu là một khoản không hề nhỏ. Tôi quyết định mời bà ra chơi 1 tuần để xem mẹ con có hòa hợp hay không, rồi mới quyết định. Tôi cũng dặn chồng chưa nói chuyện đó với bà.
Trong những ngày bà ra chơi, cô giúp việc nhà tôi vẫn ở đó để chăm bé nên tôi cũng yên tâm. Nhưng ngày đầu tiên, khi bước chân về nhà, xộc vào mũi tôi là mùi khai thoang thoảng. Con gái tôi đang mặc quần không có bỉm.
Tôi chưa kịp hỏi, cô giúp việc đã giải thích là bà nội kêu nóng nên tháo bỉm ra cho bé. Tôi giải thích với bà là nhà có điều hòa và trẻ ở tuổi này vẫn cần mặc bỉm để đảm bảo vệ sinh cho con và tránh nhà cửa có mùi khó chịu.
Các loại bỉm bây giờ thiết kế tốt nên mặc cũng rất thoáng mát. Bà nghe vậy thì im lặng. Hôm sau, tôi không thấy bà tháo bỉm cho cháu nữa nhưng đến tối, tôi nghe bà hỏi chồng tôi bao nhiêu tiền một cái bỉm rồi xuýt xoa kêu tốn kém.
Chưa hết, hôm cùng tôi đưa con đi tiêm vắc xin, nhìn bảng giá các loại thuốc, bà lại hốt hoảng giục tôi đưa con về.
Tôi nói với bà rằng, đây là chỗ uy tín, có giá chung cả rồi. Tuy nhiên, bà bảo: “Các anh chị giờ toàn tiêm thuốc tây, thuốc tàu, chứ tôi thấy ở quê người ta cứ đưa ra trạm y tế tiêm miễn phí, quá lắm hết mấy chục nghìn”.
Tôi cố giải thích đó chỉ là những loại cơ bản được Nhà nước cho tiêm miễn phí, còn loại cháu bà tiêm là loại khác, ở đâu cũng giá đó nhưng chỉ nhận lại cái thở dài nghe não cả lòng.
Cũng vẫn chủ đề tiền nong, mấy hôm sau bà lại quay sang săm soi mấy món đồ của tôi. Hôm đó, chiếc váy tôi mua hàng giảm giá trên mạng được giao về nhà. Tôi có nhờ cô giúp việc xuống lấy.
Thấy ngoài túi ghi giá 500 nghìn đồng, bà giật mình. Bà còn dò hỏi cô giúp việc xem tôi có hay mua quần áo, trang sức, mỹ phẩm không.
Tôi tâm sự với chồng, anh bảo bà sống ở quê, chi tiêu dè sẻn nên chưa quen với mức sống ở thành phố. Anh động viên tôi dần dần bà sẽ quen và bớt phàn nàn. Ý anh vẫn là mời bà lên sống chung và giúp chúng tôi chăm con.
Bà có vẻ rất vui khi được ở gần con cháu vì chồng tôi là con một, bà ở quê một mình cũng buồn. Bố chồng tôi đã mất vài năm nay.
Con tôi cũng khá quấn bà, tối đến đều đòi ngủ với bà. Nhưng mới có mấy hôm, tôi đã thấy có nhiều mâu thuẫn thế này, không biết sống chung lâu dài có ổn không.
Hiện tại, tôi chưa biết phải xử trí ra sao? Liệu có nên để bà ở thêm với chúng tôi một thời gian nữa rồi mới quyết định hay không?
Vừa Sinh Ra Đã Bị Gia Đình Giàu Có Ruồng Bỏ Vì Vết Bớt, Sự Thật Động Trời Phía Sau Khiến Ai Cũng Sốc Vào sáng ngày 15 tháng 11 năm 2018, tại Bệnh viện Minh Long, tỉnh Bình Dương, một bé gái sơ sinh cất tiếng khóc chào đời. Nhưng thay vì được ôm vào vòng tay ấm áp của gia đình, bé lại đối diện với sự ruồng bỏ lạnh lùng. Đứa trẻ – với một vết bớt đen trên má – bị gia đình ngoại hình hoàn hảo, địa vị cao sang của ông Trần Quốc Tùng xem như điềm gở. Ông Tùng, một doanh nhân quyền lực có tiếng ở Bình Dương, cùng vợ là bà Đỗ Thị Nga, lập tức ra quyết định nhẫn tâm: bỏ lại đứa trẻ. Họ viện cớ “không đủ khả năng nuôi dưỡng” và ký vào giấy từ chối quyền giám hộ, yêu cầu bệnh viện xử lý bé như một trường hợp bị bỏ rơi. Trong khi ấy, con gái ruột của họ – Trần Lệ Mi – vẫn đang mê man sau sinh, hoàn toàn không hay biết chuyện gì xảy ra. Thiếu úy Nguyễn Thị Mai, một nữ cảnh sát công tác tại địa phương, tình cờ chứng kiến giây phút bé bị đưa đi trong lặng lẽ. Nét mặt đỏ hỏn, bàn tay bé xíu co quắp, ...
“Bị chồng đuổi đi, tôi đành nhận lời làm vợ anh phụ hồ để có chỗ ở. Ba tháng sau, tôi choáng váng khi phát hiện…” Tôi vẫn nhớ rõ cái buổi chiều mưa đó – khi tôi bị đuổi ra khỏi căn nhà từng gọi là “tổ ấm” với đúng một vali quần áo và chiếc điện thoại sắp cạn pin. Chồng tôi – người từng thề thốt “một đời yêu em” – đã không chút thương xót ném tôi ra đường sau khi tôi bị sảy thai lần thứ hai. “Tôi cưới cô để có con. Không phải để nuôi một cái thân bất tài chỉ biết khóc lóc,” anh ta gằn giọng, đẩy mạnh cánh cửa trước mặt tôi. Tiếng cánh cửa đóng lại, vang lên như một bản án lạnh lùng. Tôi đứng chết lặng giữa cơn mưa, không biết đi đâu, về đâu. Bố mẹ tôi mất sớm. Tôi chẳng có anh chị em. Họ hàng cũng thưa thớt, chẳng ai thân thiết đến mức có thể mở lòng cho tôi tá túc. Bạn bè? Ai cũng bận rộn với gia đình riêng của họ. Tôi đã từng đặt cược cả thanh xuân vào người chồng ấy – và giờ, tôi chỉ còn lại chính mình. Tôi lên chiếc xe buýt cuối ngày, trốn chạy khỏi thành phố và nỗi đau. Tôi v...
Thực tế thì kể cả người già, thậm chí cha mẹ sẽ dọa con như này. Nhưng dùng cách này sẽ kiến con trẻ ngày càng chán ghét mà thôi Bố mẹ không cần con nữa, về với ông bà Có rất nhiều người già thích nói câu này, dù là nói đùa nhưng trẻ con sẽ chẳng phân biệt được nên chúng sẽ cực kỳ buồn. Đôi khi con cái phải rời xa cha mẹ, sống với người già, lúc này con rất buồn. Thế nên người lớn hãy khuyên nhủ con thật cẩn thận. Nếu cháu không nghe lời, cảnh sát sẽ bắt Thực tế thì kể cả người già, thậm chí cha mẹ sẽ dọa con như này. Nhưng dùng cách này sẽ kiến con trẻ ngày càng chán ghét mà thôi. Đôi khi con cái phải rời xa cha mẹ, sống với người già, lúc này con rất buồn. (ảnh minh họa) Nếu một ngày nào đó một đứa trẻ gặp nguy hiểm và cần được giúp đỡ nhưng không dám gọi cảnh sát để được giúp đỡ thì có thể sẽ bỏ lỡ cơ hội và gặp nguy hiểm. Trẻ con có biết gì đâu Nhiều người cứ coi trẻ còn nhỏ nên dù có phạm sai lầm, thì họ cũng không trách mắng. Nhưng nếu người lớn tuổi không dạy con cẩn...
Liên quan đến phát ngôn không phù hợp trên mạng xã hội Facebook, nam sinh Đường lên đỉnh Olympia đã xóa bài viết và lên tiếng xin lỗi. Chu Ngọc Quang Vinh từng giành ngôi vô địch, mang về vòng nguyệt quế cuộc thi tháng 1, quý I, Đường lên đỉnh Olympia. Ảnh: Đơn vị cung cấp Trước đó, đêm ngày 1.9, trên mạng xã hội, một tài khoản của học sinh mang tên Chu Vinh có bài viết có nội dung chưa phù hợp, gây xôn xao, bức xúc trong dư luận. Ngay sau đó, Trường THPT Chuyên Nguyễn Tất Thành báo cáo xác nhận tài khoản Chu Vinh là của học sinh Chu Ngọc Quang Vinh, lớp 12 Anh của nhà trường. Nam sinh này từng giành ngôi vô địch, mang về vòng nguyệt quế cuộc thi tháng 1, quý I, Đường lên đỉnh Olympia năm thứ 24. Quá trình giáo dục, học sinh Chu Ngọc Quang Vinh đã nhận thức được nội dung bài viết của bản thân trên mạng xã hội ngày 1.9 là chưa phù hợp nên đã chủ động gỡ bài viết và đăng bài xin lỗi trên trang Facebook cá nhân. Chu Ngọc Quang Vinh làm việc với cơ quan chức năng. Ảnh: Đơn vị cung...
Vợ tôi qua đời đã 49 ngày, nhưng nỗi đau và mất mát dường như chưa bao giờ nguôi ngoai. Chúng tôi đã sống bên nhau suốt 20 năm, cùng nhau vượt qua bao khó khăn và sóng gió. Căn nhà nhỏ của tôi giờ đây trở nên trống trải và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Mỗi góc trong nhà đều gợi nhớ về hình bóng của cô ấy – người phụ nữ mà tôi đã yêu thương và chia sẻ cả cuộc đời. Ngày vợ mất, tôi như rơi vào khoảng trống vô tận, chẳng còn muốn làm gì ngoài việc ngồi lặng lẽ nhớ về cô ấy. Nhưng cuộc sống không cho phép tôi mãi chìm đắm trong đau khổ. Họ hàng, bạn bè và những người thân thiết đã đến bên, giúp tôi tổ chức tang lễ chu toàn. Và hôm nay là ngày giỗ đầu tiên của vợ, 49 ngày sau khi cô ấy rời xa tôi mãi mãi.Buổi sáng hôm đó, sau khi cúng cơm xong, tôi quyết định lên sắp xếp lại bàn thờ vợ. Mọi thứ vẫn như mọi ngày, nhưng có điều gì đó kỳ lạ mà tôi không thể giải thích được. Trong khoảnh khắc tôi cúi xuống lau chùi bát hương, một luồng gió lạ thoáng qua, khiến tôi giật mình. Và rồi, một chuyện kinh...
“Cuối tuần ấy, người chồng và cô con gái nhỏ đã bước lên chuyến xe ra biển – rồi từ đó, họ không bao giờ trở lại. Suốt 10 năm sau, người vợ mới biết lý do thật sự phía sau sự biến mất ấy.” Câu chuyện bắt đầu vào một sáng thứ bảy tháng 6 đầy nắng. Làng quê ven sông rộn ràng với tiếng gà gáy, tiếng trẻ con gọi nhau ra đồng bắt cào cào. Ngôi nhà nhỏ của ông Minh và bà Hạnh cũng rộn ràng không kém. Ông Minh, vốn là một người đàn ông điềm đạm, ít nói, hôm ấy lại đặc biệt vui vẻ. Ông chuẩn bị hành lý cho chuyến đi biển cùng cô con gái 8 tuổi tên Thảo. “Em ở nhà nghỉ ngơi nhé, anh đưa con đi biển hai ngày, để nó được ngắm sóng, nghịch cát. Về chắc nó sẽ kể cho em nghe cả tuần không hết chuyện.” – Ông Minh cười hiền, vuốt tóc vợ. Bà Hạnh nhìn chồng và con gái ríu rít chuẩn bị mà lòng cũng rộn ràng. Bà vốn ít có dịp đi xa vì còn bận buôn bán ở chợ, nên lần này cũng đành ở nhà. Thảo ôm chầm lấy mẹ trước khi đi: “Con sẽ nhặt thật nhiều vỏ sò cho mẹ nhé!” Chiếc xe khách lăn bánh rời khỏi bến...
“Ngày đó, anh tôi đứng trước cổng trường Đại học Bách Khoa, tờ giấy báo trúng tuyển còn chưa kịp nhàu, nước mắt đã rơi. Anh quay lưng đi, không phải vì điểm không đủ, mà vì ở nhà còn ba đứa em gái đói cơm, một người bà già nua và một mái nhà dột nát.” Gia đình anh Trí sống ở một xã nhỏ thuộc huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh. Mẹ mất sớm khi đứa út mới lên ba, cha thì bỏ đi biệt xứ từ đó không có tin tức. Mọi gánh nặng đổ dồn lên đôi vai gầy guộc của bà nội – cụ Nguyễn Thị Đào – và cậu con trai cả là Trí, lúc đó mới chỉ 17 tuổi. Trí là học sinh giỏi toàn huyện, học lớp 12 nhưng đã biết làm ruộng, làm thuê, biết đi cày thuê từ 4h sáng rồi lại tất tả về đi học. Người trong làng thương lắm, bảo: “Thằng Trí học giỏi mà hiền, sau này nên ông này bà nọ đó!” Trí có ba cô em gái: Mai, Lan và Hương – ba cái tên mẹ đặt lúc còn sống, mong tụi nhỏ sau này như hoa mai nở giữa mùa đông. Nhưng hoa có đẹp mấy cũng cần đất màu, mà nhà thì chỉ toàn đất sỏi đá và khốn khó. Năm đó, Trí đỗ Đại học Bách Khoa Hà...
Trên vai là ba lô đựng bút thước, giấy tờ. Trong đầu là hàng loạt trích dẫn, dẫn chứng đã học thuộc làu. Tôi tự nhủ: “Chỉ cần đến điểm thi, phần còn lại để văn chương lo.” Nhưng số phận như muốn thử thách tôi một lần cuối. Khi còn cách trường thi 7 cây số, chiếc xe máy cà tàng của tôi đột nhiên chết máy giữa đường. Tôi luống cuống đề lại, đạp liên tục, mở cốp, lay ổ điện… nhưng vô ích. Rồi tôi sực nhớ – điện thoại đang sạc, sáng nay quên mang theo! Giữa con đường thưa thớt người qua lại, tôi hoảng loạn vẫy tay xin đi nhờ. – Chú ơi, cháu đi thi, xe hỏng rồi! Làm ơn cho cháu đi nhờ với! – Cô ơi, giúp cháu với, cháu không có điện thoại… Người thì lắc đầu. Người thì tăng ga tránh xa như né một kẻ lừa đảo. Tôi gào lên giữa đường như một kẻ mất trí. Vô ích. 6h10. Còn hơn 30 phút nữa. Trong đầu tôi chỉ có một lựa chọn duy nhất: chạy. Tôi quăng xe vào vệ đường, rút tờ giấy báo dự thi nhét túi áo, đeo ba lô và chạy . Chạy miết. Chạy không ngừng. Qua ngã...
Chiều 15.10, lực lượng cứu hộ tỉnh Nghệ An cho biết, khoảng 16h20 cùng ngày, thi thể anh V.V.D. (SN 1993, trú tại xã Kim Liên, tỉnh Nghệ An) đã được tìm thấy ở khu vực hạ lưu sông Lam, cách vị trí xảy ra vụ việc không xa. Trước đó, vào đêm 13.10, cơ quan chức năng nhận được tin báo có một người đàn ông điều khiển xe máy lên cầu Bến Thủy – cây cầu bắc qua sông Lam nối hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh – rồi để lại xe máy trên cầu, ôm theo 2 con gái nhỏ nhảy xuống sông. Người thân và hàng xóm ngóng chờ thông tin tìm kiếm 3 bố con mất tích trên sông Lam sau vụ nhảy cầu. Ảnh: Hải Dương Tại hiện trường, người dân phát hiện một chiếc xe máy mang biển kiểm soát Nghệ An cùng hai chiếc cặp học sinh. Ngay trong đêm, lực lượng chức năng phối hợp cùng các đội cứu hộ tình nguyện triển khai tìm kiếm. Danh tính các nạn nhân được xác định là anh V.V.D. và 2 con gái là cháu V.H.B. (SN 2020) và V.G.T. (SN 2021). Hai cháu là con của anh D. và chị B.T.Y. (SN 1999). Lực lượng cứu hộ đã tiến hành bàn giao t...
Trong đêm mưa tầm tã, cô ôm chặt bụng bầu đang giãy giụa từng cơn đau thắt, từng bước chạy ra khỏi căn nhà từng gọi là tổ ấm. Phía sau lưng, giọng nói lạnh lùng của chồng vẫn vang vọng trong đầu: “Bỏ đi. Cái thai đó là gánh nặng. Tôi cần tự do.” Bảy năm sau, cô quay trở về, không chỉ với một đứa con trai – mà là hai, và một kế hoạch được chuẩn bị kỹ lưỡng để người đàn ông phản bội ấy phải trả giá … Hà Nội, mùa thu năm 2018, cái lạnh len lỏi qua từng khe cửa gỗ cũ kỹ. Trong một căn biệt thự sang trọng ở phố Tây Hồ, Ngọc Anh ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, tay đặt lên bụng – nơi hai sinh linh bé bỏng đang lớn dần từng ngày. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải sống trong sợ hãi khi mang thai, đặc biệt là sợ… chính chồng mình. Trí – người chồng mà cô từng yêu đến mù quáng, đã không còn là người đàn ông của ngày đầu. Thành đạt, quyền lực, nhưng cũng dối trá và lạnh lùng. Gần đây, anh hay về muộn, thậm chí có đêm không về. Và rồi, trong một bữa cơm tối vắng lặng, Trí ném xuống bàn ly n...