Em chồng thất nghiệp, ngỏ ý qua nhà tôi ở tạm 6 tháng. Chồng tôi gật dầu ngay ngay. Mẹ chồng hỏi: Sao còn chưa chuẩn Sao còn chưa dọn phòng, tôi bình thản: “Ngày mai con đi công tác nửa năm”…
Em chồng thất nghiệp, ngỏ ý qua nhà tôi ở tạm 6 tháng. Chồng tôi gật dầu ngay ngay. Mẹ chồng hỏi: Sao còn chưa chuẩn Sao còn chưa dọn phòng, tôi bình thản: “Ngày mai con đi công tác nửa năm”…
Em chồng thất nghiệp, ngỏ ý qua nhà tôi ở tạm 6 tháng. Chồng tôi gật dầu ngay ngay. Mẹ chồng hỏi: Sao còn chưa chuẩn Sao còn chưa dọn phòng, tôi bình thản: “Ngày mai con đi công tác nửa năm”…
Tôi tên Hà, 30 tuổi, làm trưởng nhóm dự án cho một công ty xuất nhập khẩu ở TP.HCM. Vợ chồng tôi cưới nhau được ba năm, nhà nhỏ nhưng yên ổn. Chồng tôi, Tuấn, hiền lành, thương vợ… nhưng có một điểm khiến tôi nhiều lần nghẹn họng: anh quá dễ mềm lòng với gia đình bên nội.
Chiều hôm đó, tôi vừa về đến nhà thì thấy mẹ chồng và em chồng ngồi sẵn ở phòng khách. Hùng – em chồng tôi – 26 tuổi, mặt mũi bơ phờ, cái balo cũ đặt dưới chân. Mẹ chồng nhìn tôi như đã sắp xếp xong mọi chuyện:
“Con Hùng thất nghiệp, chủ trọ đòi nhà. Nó ngỏ ý qua đây ở tạm 6 tháng. Có anh em thì cưu mang nhau, con há.”
Tôi chưa kịp phản ứng thì Tuấn đã gật đầu ngay, miệng nói như một thói quen:
“Ừ, anh em mà. Em dọn cái phòng làm việc cho nó ở tạm.”
Tôi đứng chết lặng. Cái phòng làm việc ấy là nơi tôi làm báo cáo, họp online, chạy deadline tới khuya. Nhưng sự chấp thuận của chồng tôi còn đau hơn—anh chẳng hề hỏi tôi một câu.
Mẹ chồng lập tức giục:
“Vậy sao còn chưa chuẩn bị? Sao còn chưa dọn phòng?”
Tôi nhìn thẳng vào Tuấn. Anh tránh ánh mắt tôi, tay bấm điện thoại như đang tìm cách thoát khỏi không khí nặng nề.
Tôi hít sâu, kéo ghế ngồi xuống, giọng bình thản đến lạnh:
“Ngày mai con đi công tác nửa năm.”
Cả phòng im phăng phắc.
Mẹ chồng chớp mắt liên tục:
“Công tác gì mà nửa năm?”
Tôi rút điện thoại, mở email đã chuẩn bị sẵn từ trước, đẩy ra bàn:
“Dự án ở Đà Nẵng. Con đi xa nên… không có ai nấu cơm, dọn dẹp, giặt đồ. Chồng con với em con ở nhà tự lo hết.”
Tuấn sững người, môi mấp máy:
“Em… nói thật à?”
Tôi gật đầu, mỉm cười:
“Thật. Mà em đi công tác thì không thể để nhà bừa bộn, thiếu nề nếp. Vậy nên em nghĩ… đón em chồng qua ở tạm 6 tháng là hợp lý. Chỉ là từ mai, mọi việc trong nhà… anh tự xoay.”
Mẹ chồng há miệng định nói, nhưng tôi đứng dậy, bước vào phòng, khóa cửa. Lần đầu tiên trong đời, tôi không né tránh nữa.
Tôi ngồi trong phòng ngủ, nghe rõ tiếng lao xao ngoài phòng khách. Mẹ chồng hạ giọng nhưng vẫn đủ để tôi nghe thấy vài từ như “vợ chồng mà”, “không biết điều”, “làm quá”. Tuấn thì im lặng, chắc đang lúng túng giữa hai bên.
Tôi không hề đi công tác nửa năm.
Nhưng tôi cũng không hoàn toàn nói dối.
Tôi có một dự án lớn thật, và tôi đã xin công ty cho làm việc từ xa, có thể “biến mất” khỏi nhà bất cứ lúc nào bằng cách ở khách sạn vài ngày, hoặc về nhà mẹ ruột. Tôi cần một cái cớ đủ mạnh để dập tắt cái suy nghĩ rằng tôi sẽ mãi là người “tự động” gánh hết mọi thứ trong căn nhà này.
Từ ngày lấy Tuấn, tôi luôn tự nhủ: “Thôi, đàn ông mà, không khéo chuyện gia đình.” Nhưng chính sự “không khéo” ấy khiến tôi thành người mặc định phải làm tất cả.
Tiền nhà tôi góp nhiều hơn vì thu nhập tôi cao hơn. Đồ đạc trong nhà tôi mua, từ cái máy giặt đến cái nồi chiên. Mẹ chồng vẫn luôn nói câu quen thuộc:
“Con gái ở nhà chồng là phải biết vun vén.”
Và “vun vén” của bà có nghĩa là tôi phải nhường.
Tôi bước ra ngoài sau khoảng hai mươi phút. Tuấn đang đứng dựa cửa sổ, mặt căng thẳng. Hùng ngồi cúi đầu, tay xoay xoay cái mũ lưỡi trai. Mẹ chồng thì vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị như một vị quan tòa đang chờ tôi nhận lỗi.
...đợi phần 2 ra tiếp
