Bố mẹ mất sớm tưởng Ông Bà Ngoại thương tình mang 2 đứa cháu mồ côi về nuôi ai ngờ ông bà đem cháu bỏ chợ. Hai đứa cháu đói sắp lả thì may được người đàn bà tâm thần lang thang ở chợ mang cho cái bánh. Để rồi 25 năm sau….
Bố mẹ mất sớm tưởng Ông Bà Ngoại thương tình mang 2 đứa cháu mồ côi về nuôi ai ngờ ông bà đem cháu bỏ chợ. Hai đứa cháu đói sắp lả thì may được người đàn bà tâm thần lang thang ở chợ mang cho cái bánh. Để rồi 25 năm sau….Bố mẹ mất sớm tưởng Ông Bà Ngoại thương tình mang 2 đứa cháu mồ côi về nuôi ai ngờ ông bà đem cháu b:ỏ chợ. Hai đứa cháu đ/ói sắp l/ả thì may được người đà/n b/à t/âm th/ần la/ng tha/ng ở chợ mang cho cái bánh. Để rồi 25 năm sau….
Mùa đông năm ấy, sau vụ TN thảm kh//ốc cư//ớp đi si/nh m//ạng của cả bố và mẹ, anh em Tú (4t) và Mai (2t) trở thành những đ/ứa t/rẻ m/ồ c/ôi không nơi nương tựa. Cứ tưởng ông bà ngoại là bến đỗ cuối cùng, nào ngờ, giữa cái r/ét c//ắt d/a cắ//t th//ịt, ông bà mang hai đứa cháu ra cổng chợ huyện rồi lặng lẽ bỏ đi. Đứa em khóc ng/ặt vì đ/ói, đứa anh ôm chặt lấy em dưới mái hiên cũ nát, đôi mắt ngây thơ nhìn dòng người qua lại nhưng chẳng ai dừng bước.Giữa lúc cơn đ/ói và cái lạnh sắp qu/ật ng/ã hai đ/ứa tr//ẻ, một bàn tay đen nhẻm, gầy guộc chìa ra một mẩu bánh mì khô khốc. Đó là bà Đ/iên – người đàn bà tâ/m th//ần vẫn thường lảm nhảm quanh khu chợ. Bà không nói được lời nào rõ nghĩa, chỉ nhìn hai đứa trẻ bằng ánh mắt d/ại d//ại nhưng đầy bản năng bảo vệ. Từ ngày đó, dưới gầm cầu tối tăm, có một gia đình kỳ lạ được hình thành.
Bà Đi/ên chưa bao giờ gọi hai đứa nhỏ là con, bà chỉ biết có gì ăn được là nhường hết cho chúng. Có những đêm Mai số//t cao, c//o gi/ật, bà Đ//iên như bừng tỉnh khỏi cơn mê, bà chạy bộ hàng cây số, đập cửa hiệu thu//ốc giữa đêm khuya, miệng ú ớ g/ào kh/óc xin thu//ốc cho con. Thấy bà đi//ên d//ại nhưng tay ôm khư khư đứ/a tr/ẻ đang tí/m t/ái, người chủ hiệu thu//ốc mủi lòng giúp đỡ.
May mắn thay, một người họ hàng xa của bà Đi//ên tìm thấy bà. Cảm động trước cảnh người đi//ên nuôi hai đứ/a nh/ỏ, người này đã hỗ trợ thủ tục để Mai và Tú được đi học. Kỳ lạ thay, từ ngày hai con đến trường, ý thức của bà Đ//iên dần hồi phục. Bà không còn lang thang vô định mà bắt đầu nhận đi rửa bát thuê, gánh nước mướn. Tú và Mai cũng hiểu chuyện đến xót xa, nửa ngày đi học, nửa ngày ra chợ phụ người ta dọn dẹp để kiếm thêm từng đồng bạc lẻ mang về cho mẹ…. để rồi sau đó…

…để rồi sau đó, 25 năm trôi qua như một giấc mộng dài.
Ngày Mai tốt nghiệp đại học y, sân trường rợp nắng. Cô gái nhỏ năm nào giờ đã là bác sĩ nội trú, đứng trên bục nhận bằng với đôi mắt đỏ hoe. Ở hàng ghế cuối cùng, một người phụ nữ tóc bạc sớm, áo sờn vai, hai bàn tay chai sần nắm chặt lấy nhau. Bà không hiểu hết những lời xướng danh trang trọng kia, chỉ biết “con Mai của bà giỏi lắm”.Tú khi ấy đã là chủ một xưởng cơ khí nhỏ. Anh không học cao, nhưng chăm chỉ đến quên mình. Những đêm tăng ca, anh vẫn ghé về căn nhà cấp bốn cũ, sửa lại từng viên ngói, từng mảng tường, để “mẹ đỡ lạnh”. Người ta bảo anh dại: “Nuôi mẹ điên làm gì cho khổ?” Tú chỉ cười:
— Không có mẹ, tụi tôi đã chết ở chợ từ lâu rồi.Bà Điên — giờ đây không còn ai gọi như thế nữa — tỉnh táo hơn rất nhiều. Bà nhớ được tên mình là Diên, nhớ những mảnh đời đứt gãy trong quá khứ, nhớ cái ngày lạnh buốt ôm hai đứa trẻ run lẩy bẩy dưới mái hiên chợ. Có những lúc tỉnh táo, bà lặng lẽ khóc. Khóc vì sợ… sợ một ngày mình lại lạc mất hai con.Rồi một ngày, ông bà ngoại tìm đến.
Họ già đi nhiều, tóc bạc, dáng lưng còng. Nghe đâu, người con trai duy nhất của họ vừa mất vì tai biến, không con cái, không nơi nương tựa. Hàng xóm cũ nhận ra Mai khi cô về làm bác sĩ tuyến huyện, câu chuyện năm xưa bị khơi lại.
Ông bà đứng trước cổng nhà Tú, run run nói một câu:
— “Chúng ta… là người thân.”
Mai im lặng. Tú siết chặt tay. Còn bà Diên bước ra, chậm rãi chắn trước mặt hai con. Lần đầu tiên, bà nói rõ ràng, rành rọt đến vậy:
— “Hai đứa này… là con tôi.”
Ông bà ngoại sững sờ.
— “Bà chỉ là người dưng… lại từng là người tâm thần!”
Mai lúc ấy mới cất tiếng, giọng bình thản nhưng sắc như dao:
— “Bà ấy là người cho chúng tôi miếng bánh khi đói, là người ôm tôi cả đêm khi tôi co giật, là người chạy hàng cây số xin thuốc cho tôi sống. Còn hai người… đã bỏ chúng tôi giữa chợ.”
Ông ngoại quỵ xuống. Bà ngoại bật khóc nức nở. Nhưng Tú chỉ khép cổng, nhẹ nhàng:
— “Ơn sinh không bằng ơn dưỡng. Chúng tôi không oán, nhưng cũng không thể nhận.”Tối hôm đó, trong căn nhà nhỏ, Mai nấu một nồi cháo gà. Bà Diên ngồi nhìn hai con ăn, đôi mắt rưng rưng.
— “Mẹ… có phải mẹ đã hết điên rồi không?” — bà hỏi như một đứa trẻ.
Tú đặt bát xuống, quỳ hẳn trước mặt bà.
— “Mẹ chưa từng điên. Chỉ là mẹ đã yêu chúng con theo cách không ai hiểu.”
Ngoài kia, gió mùa đông thổi qua, lạnh như cái ngày ở chợ năm ấy. Nhưng trong căn nhà nhỏ, ba con người không cùng huyết thống ngồi sát bên nhau, ấm áp hơn bất cứ gia đình nào trên đời.