Mẹ chồng quyết tâm bán căn nhà tổ tiên để lại để ra ở riêng với bạn trai, nhưng kết quả bà nhận được là sự ân hận...

 Tôi năm nay 34 tuổi, sống ở TP.HCM, lập gia đình được bảy năm, có hai đứa con nhỏ đang tuổi học mẫu giáo. Gia đình chồng tôi khá nền nếp, ba anh em trai đều đã lập nghiệp và ra riêng. Mẹ chồng tôi – bà Tư – năm nay 62 tuổi, là người phụ nữ sắc sảo, mạnh mẽ, có phần hiện đại. Bố chồng mất sớm, bà một mình gồng gánh nuôi ba con nên người. Trong lòng tôi, bà luôn là hình mẫu của một người mẹ chồng đáng nể: nghiêm khắc nhưng không cay nghiệt, khó tính nhưng có lý.


Cho đến khi bà thông báo… muốn sống chung với bạn trai.

Chuyện bắt đầu từ những buổi chiều bà đi lớp dưỡng sinh. Ban đầu, bà chỉ nhắc vu vơ về một người bạn cùng tuổi “nói chuyện hợp gu”. Dần dà, bà gọi thẳng tên ông ấy – ông Nghĩa – và không ngại nói đó là “người yêu”. Bọn tôi sốc, nhưng cố gắng giữ sự tôn trọng. Bà nhìn chúng tôi thẳng thắn:

– Mẹ cô đơn hơn nửa đời người rồi. Các con đều đã có gia đình. Giờ mẹ muốn sống thật với cảm xúc của mình.

Chúng tôi im lặng. Tôi thấy bà nói có lý, nhưng trong lòng vẫn ngổn ngang. Người ta thường nói mẹ chồng khó chịu với con dâu, chứ có ai chuẩn bị sẵn tâm lý… mẹ chồng yêu lại từ đầu?

Chuyện có lẽ sẽ chỉ dừng ở mức “khó chấp nhận nhưng tạm ổn” nếu vài tuần trước, bà không đưa ra một quyết định chấn động: bán căn nhà tổ tiên để lại – căn đang cho thuê – để mua một căn hộ nhỏ hơn, gần trung tâm, nơi bà và người yêu sẽ sống chung.

Ngay hôm đó, hai anh chồng tôi phản đối kịch liệt trong bữa cơm họp mặt.

– Mẹ nghĩ sao mà làm chuyện đó? Căn nhà đó là của ông bà nội để lại. Mẹ bán đi thì chúng con biết nhìn ai nữa?

– Mẹ đừng để người ta dụ dỗ rồi trắng tay. Bọn con thấy có vấn đề đấy, người ta đâu tốt đẹp gì…

Bà Tư đập đũa xuống bàn:

– Các con đang nói chuyện vì danh dự, hay vì căn nhà? Các con nghĩ mẹ không biết giữ mình à? Các con sống đủ đầy rồi, mà mẹ muốn một chút riêng tư cũng bị ngăn cản?

Tôi ngồi lặng, tay siết chặt dưới bàn. Cơn giận của mẹ chồng không giống như bà mọi ngày – có gì đó như vỡ ra sau nhiều năm bị nén lại.

Tối đó, tôi rót ly trà nóng, ngồi cạnh bà:

– Mẹ, con hiểu mẹ cũng cần hạnh phúc. Nhưng mẹ cũng cần hiểu, việc mẹ bán nhà khiến các anh cảm thấy bị loại khỏi quá khứ – khỏi cội rễ.

Bà thở dài, ánh mắt xa xăm:

– Cái nhà đó không phải nơi gắn bó với mẹ, mà là gông xiềng. Suốt 30 năm, mẹ còng lưng trả nợ, nuôi ba đứa con ăn học. Giờ mẹ muốn sống cho bản thân một lần, mà cũng không được sao?

Tôi chợt hiểu: với bà, căn nhà đó là biểu tượng của trách nhiệm, chứ không phải của hạnh phúc.


Một tuần sau, ông Nghĩa đến nhà chơi. Ông hiền lành, có vẻ lịch sự, nhưng ánh mắt hai anh chồng tôi luôn đầy nghi ngờ. Họ thuê người điều tra, dò hỏi lai lịch. Quả thật, ông Nghĩa từng ly hôn, làm ăn thất bại một lần. Nhưng như mẹ tôi nói: “Người tốt đôi khi cũng từng vấp ngã.”

Câu chuyện thành một cuộc chiến âm ỉ. Mỗi người một lý lẽ. Người nói yêu phải lý trí, người nói yêu không có tuổi. Tôi đứng giữa, vừa thương mẹ chồng, vừa thấy anh em nhà chồng cũng chỉ đang lo lắng theo cách vụng về.

Rồi một buổi tối, bà tuyên bố:

– Mẹ đã quyết. Nhà đó là tên mẹ, mẹ bán, mẹ chịu trách nhiệm. Nếu các con không đồng ý, cũng đừng cản trở nữa. Còn nếu sau này mẹ bị lừa, cũng không trách ai ngoài chính mình.


Cuối cùng, bà bán thật. Mua một căn hộ nhỏ, hai phòng ngủ, có ban công nhiều nắng. Bà chuyển đi. Không còn những buổi chủ nhật tụ tập đông đủ. Không còn tiếng cằn nhằn “sao chưa đón cháu về nội”. Mọi thứ trở nên lặng lẽ.

Cho đến một ngày, anh cả tôi gọi điện cho tôi, giọng hoảng:

– Mẹ nhập viện rồi. Đột quỵ nhẹ. Không ai phát hiện vì bà sống riêng…

Tôi và Long – chồng tôi – lao đến bệnh viện. Ông Nghĩa thì run rẩy đứng ngoài phòng cấp cứu. Sau cơn bạo bệnh, mẹ chồng tôi yếu hẳn đi. Bà nhìn chúng tôi, mắt ngấn nước:

– Mẹ sai rồi. Không phải vì yêu… mà vì tưởng mình còn khỏe mãi. Mẹ không nghĩ… một lúc yếu lòng lại cô độc đến vậy.

Không ai trách bà. Nhưng từ đó, căn hộ nhỏ ấy được rao bán. Bà dọn về sống chung với vợ chồng tôi. Ông Nghĩa vẫn thỉnh thoảng ghé thăm, trò chuyện nhẹ nhàng, nhưng không còn ở chung.

Và căn nhà tổ tiên? Không còn nữa. Nó chỉ còn trong ký ức – như một chứng tích cho một cuộc nổi loạn cuối đời, mà tất cả chúng tôi – dù bất đồng – đều góp mặt.

thông báo

Bài đăng phổ biến

Vừa Sinh Ra Đã Bị Gia Đình Giàu Có Ruồng Bỏ Vì Vết Bớt, Sự Thật Động Trời Phía Sau Khiến Ai Cũng S;ốc

Bị Chồng đ;uổi đi, tôi đành nhận lời làm vợ anh phụ hồ để có chỗ ở, 3 tháng sau ch/oáng v/áng khi..

Ông bà chăm cháu mà nói ra 7 câu này thì sớm tan cửa nát nhà, nhất là điều đầu tiên

Chu Ngọc Quang Vinh chính thức lên tiếng: Sau khi đăng nội dung thể hiện vô ơn với đất nước

Đúng ngày 49 của vợ, tôi lau dọn bàn thờ thì t/á/i mặt thấy bát hương bốc cháy ngùn ngụt. Nghi có điềm, tôi nhìn kĩ thì ở dưới là một tờ giấy nhỏ, đọc từng dòng mà tôi run rẩy biết sự thật về người vợ quá cố

Bố và con gái đi du lịch biển cuối tuần nhưng không bao giờ trở về – Sau 10 năm, vợ ông mới biết lý do

Anh trai từ bỏ ước mơ nuôi 3 em gái thành tài, 20 năm sau bà nội hối hận quá muộn

Tôi vừa vẫy vừa gào lên: – Làm ơn chở em tới trường thi với! Xe em h/ỏng, không có điện thoại! Làm ơn…!

2 con à, đừng tr;á;ch bố! Có trách thì tr;á;;ch mẹ con đã làm việc đó. Giờ bố sẽ đưa các con đi cùng. Nhưng trước khi đi, bố muốn mẹ con phải chứng kiến tất cả… Lời người bố nói với 2 con trước khi tự tay… trên cầu Bến Thủy

Chồng bắt vợ bỏ th;ai để dễ bề đến với người khác, vợ quyết định bỏ tr;ốn vào miền nam sinh con. 7 năm sau cô dắt 2 con trai trở về, bắt đầu kế hoạch khiến chồng cũ đ;iêu đ;ứng