Cô dâu bỏ váy cưới cùng 100 cây vàng trả lại nhà trai rồi dắt người bố m//ù về quê sau khi mẹ chồng nói câu này…
Cô dâu bỏ váy cưới cùng 100 cây vàng trả lại nhà trai rồi dắt người bố m//ù về quê sau khi mẹ chồng nói câu này…
Ngày cưới mẹ chồng nhìn cô bằng ánh mắt khi//nh khỉn//h, giọng lạnh như băng:
“Nhà cô ngh//èo rớ//t mồng tơi, có phúc lắm mới được bước chân vào nhà này. Sau đám cưới nhớ biết thân biết phận, chịu khó h//ầu h//ạ cho nhà này, vàng bạc tháo đưa hết tôi giữ” .
Hạ cúi đầu im lặng, chỉ mong cuộc hôn nhân này hạnh phúc, để cha cô – người đàn ông m//ù lò//a cả đời vì con – có chỗ nương tựa. Nhưng ngay trong ngày cưới, khi tiệc tàn, bà mẹ chồng kéo Hạ ra góc nhà, cười khẩy:
“Cô đi làm dâu mà còn dắt theo bố m//ù về ăn ké, làm x//ấu mặt nhà tôi! Bảo ông ta đừng bén mảng đến đây nữa. Về ngay và luôn đi.”
Lời nói ấy như nhát d//ao cắ//m thẳng vào t//im Hạ. Cha cô ngồi ngoài sân, tay lần tìm chiếc gậy tre, khẽ hỏi: “Con vui không?”. Cô nuốt nước mắt, không trả lời. Mẹ chồng cô tiếp tục qu//át lớn:

Ké//o ông ta tố//ng thẳng ra ngoài cho tôi, khách khứa toàn người cao sang thế này mà ai lại cho ông m//ù kia bước vào đây…
Hạ lặng người nhìn cha. Đôi mắt mờ đục của ông vẫn hướng về phía tiếng quát, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy nắm chặt chiếc gậy tre vì sợ hãi. Sự nhẫn nhịn cuối cùng trong cô vỡ vụn.
Hạ không khóc nữa. Cô đứng thẳng người, chậm rãi tháo từng chiếc nhẫn, vòng cổ và kiềng vàng — tổng cộng 100 cây vàng mà nhà trai vừa trao lúc nãy — đặt mạnh xuống bàn trước sự ngỡ ngàng của bà mẹ chồng.
Sự lựa chọn của lòng tự trọng
“Số vàng này là của nhà bà, tôi trả lại không thiếu một chỉ. Nhưng lòng tự trọng của cha tôi thì bà không bao giờ mua nổi.”
Hạ quay sang, tháo nốt chiếc khăn voan trắng trên đầu vứt xuống đất. Cô bước đến bên cha, nắm lấy bàn tay thô ráp của ông, giọng dõng dạc:
Với mẹ chồng: “Bà nói đúng, nhà tôi nghèo, nhưng cha tôi dạy tôi làm người phải biết ơn nghĩa. Một người mẹ chồng coi khinh tình thân như bà, cái nhà hào nhoáng này tôi không dám bước vào.”
Với chú rể: Cô nhìn người chồng đang đứng chôn chân vì nhu nhược, khẽ mỉm cười cay đắng: “Anh im lặng trước sự sỉ nhục dành cho cha tôi, vậy anh cũng không xứng đáng để tôi gọi là chồng.”
Quay lưng với phù hoa
Hạ dắt cha bước ra khỏi cổng lớn, mặc kệ tiếng xì xào của quan khách và sự hốt hoảng muộn màng của chú rể. Dưới ánh hoàng hôn, chiếc váy cưới rườm rà quét trên nền đất bụi bặm, nhưng bước chân cô chưa bao giờ nhẹ lòng đến thế.
“Cha ơi, mình về quê. Con không cần giàu sang, con chỉ cần cha.”
Người cha mù lòa siết chặt tay con gái, môi ông run run: “Khổ cho con quá…”. Hạ mỉm cười, lau giọt nước mắt lăn dài: “Không khổ cha ạ. Được về với cha mới là phúc phần lớn nhất đời con.”
Hai bóng người đổ dài trên con đường vắng, bỏ lại sau lưng đám cưới xa hoa nhưng lạnh lẽo, hướng về phía làng quê nghèo nơi có mái tranh ấm áp tình người.