Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..

 

Chồng bỏ vợ bị UT gi;ai đ;oạn c;uối cặp bồ với bạn thân của vợ, ngày vợ m;ất chồng s;ững người khi luật sư đọc di chúc ..“Ngày hôm ấy, căn phòng bệnh tầng 5 – Bệnh viện Ung Bướu chìm trong một màu xám xịt. Ngoài trời mưa lất phất, còn trong phòng, người phụ nữ gầy guộc nằm co ro trên giường bệnh, ánh mắt trũng sâu vẫn hướng về phía cửa, như chờ đợi một bóng dáng đã lâu chẳng thấy quay lại…”


Lan năm nay mới 42 tuổi, đáng lẽ vẫn còn nhiều năm tháng để sống, để chăm sóc gia đình và thực hiện ước mơ nhỏ bé của mình: mở một tiệm hoa nhỏ nơi góc phố. Nhưng căn bệnh UT buồng trứng quái ác đã đưa chị vào những cơn đau dồn dập, khiến giấc mơ ấy ngày càng xa vời. Ba tháng nay, chị điều trị nội trú tại Bệnh viện Ung Bướu, cơ thể hao gầy chỉ còn da bọc xương. Mỗi buổi chiều, ánh nắng cuối ngày hắt vào cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt xanh xao, làm nổi bật vẻ khắc khoải của một người đàn bà đang sống những ngày cuối cùng.

Chồng Lan – Hùng – ban đầu còn lui tới chăm sóc, nhưng càng ngày anh càng viện cớ công việc bận rộn. Đến khi Lan vô tình nghe y tá kể lại, chị mới biết anh đang qua lại với Thảo – người bạn thân từ thuở cấp ba. Sự thật phũ phàng ấy đâm thẳng vào tim chị. Thảo từng là người hay đến thăm, chia sẻ, động viên chị lúc mới nhập viện. Nhưng từ khi Hùng vắng bóng, Thảo cũng dần ít tới, chỉ để lại những tin nhắn xã giao. Lan hiểu ra tất cả. Đau đớn, nhưng chị lặng im. Cái đau thể xác dường như không còn đáng sợ bằng nỗi đau tinh thần khi bị phản bội.Ngày nào, Lan cũng dặn y tá mở cửa sổ, để chị có thể hít một chút gió trời. Chị bảo: “Cho tôi ngửi thêm mùi nắng, mùi mưa… để sau này có đi, tôi còn nhớ.” Trong lúc mọi người nghĩ chị yếu ớt và tuyệt vọng, Lan vẫn kiên cường âm thầm sắp xếp mọi thứ. Chị nhờ luật sư riêng – một người bạn cũ của bố – soạn di chúc. Mỗi câu, mỗi chữ, chị đều cân nhắc cẩn trọng, không phải cho mình, mà cho con gái 17 tuổi – Minh Anh.

Minh Anh đang tuổi ôn thi đại học, vẫn thường xuyên vào bệnh viện thăm mẹ. Con bé thương mẹ lắm, nhưng còn quá trẻ để gánh hết nỗi đau này. Lan chỉ dặn con:
– “Con chỉ cần hứa với mẹ, sau này sống tử tế, đừng oán trách ai, đừng hận thù. Mẹ tin con.”

Minh Anh khóc nấc, gật đầu.

Lan nhìn con rồi quay mặt đi, để giấu đi dòng nước mắt nóng hổi nơi khóe mắt. Chị biết chặng đường còn lại chẳng dài, nhưng chị sẽ đi trong bình thản, bởi chị đã sẵn sàng…

…Ba tuần sau, Lan ra đi vào một buổi sáng mưa nặng hạt.

Không có tiếng gọi tên chồng trong những phút cuối. Chỉ có Minh Anh nắm tay mẹ, run rẩy gọi khẽ:
– Mẹ ơi…

Lan mỉm cười rất nhẹ. Nụ cười bình thản đến lạ, rồi bàn tay gầy guộc buông ra. Màn hình máy theo dõi tim kéo dài thành một đường thẳng lạnh lẽo.


Ngày tang lễ

Tang lễ diễn ra đơn giản. Hùng xuất hiện muộn, vest đen chỉnh tề, gương mặt buồn bã vừa đủ để không bị dị nghị. Đứng cạnh anh là Thảo – không khoác tay, nhưng cũng chẳng giữ khoảng cách. Ánh mắt hai người thi thoảng chạm nhau, lén lút mà quen thuộc.

Nhiều người xì xào.
Có người thở dài.
Có người chỉ lắc đầu thương cho Lan.

Minh Anh đứng trước di ảnh mẹ, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt khô khốc. Con bé không khóc nổi nữa.

Sau lễ an táng, luật sư gọi Hùng, Minh Anh và Thảo (với tư cách người có liên quan) đến văn phòng để công bố di chúc theo nguyện vọng của Lan.

Hùng bước vào phòng với tâm thế nửa hồi hộp, nửa chắc chắn. Dù có lỗi, anh vẫn là chồng hợp pháp, lại là người đứng tên chung nhiều tài sản. Anh tin, Lan hiền lành như vậy, chắc cũng không nỡ tuyệt tình.

Thảo ngồi cạnh, lòng dâng lên một tia hy vọng mơ hồ. Cô ta nghĩ: Lan chết rồi, mọi thứ rồi cũng sẽ là của mình.


Khi luật sư đọc di chúc

Luật sư mở tập hồ sơ màu nâu, giọng đều đều nhưng rõ ràng:

– “Di chúc này được lập khi bà Trần Thị Lan hoàn toàn minh mẫn, có nhân chứng và ghi hình hợp pháp.”

Hùng khẽ chỉnh lại cà vạt.

– “Thứ nhất,” luật sư đọc tiếp,
“Căn nhà mặt tiền đường Nguyễn Trãi – tài sản chung trong hôn nhân – được để lại toàn bộ cho con gái Minh Anh, quyền sử dụng có hiệu lực ngay khi đủ 18 tuổi.”

Hùng cau mày.
Thảo khẽ siết chặt tay.

– “Thứ hai,”
“Ba sổ tiết kiệm tổng trị giá 4,2 tỷ đồng – để lại cho Minh Anh, giao luật sư quản lý đến khi con đủ 22 tuổi.”

Hùng bắt đầu thấy bất an.

Luật sư lật sang trang tiếp theo, dừng lại vài giây, rồi nói chậm rãi:

– “Thứ ba… liên quan đến ông Nguyễn Văn Hùng – chồng hợp pháp.”

Căn phòng im phăng phắc.

– “Bà Lan để lại cho ông Hùng… một phong bì niêm phong, yêu cầu chỉ được mở sau khi đọc xong toàn bộ di chúc.”

Luật sư đặt phong bì xuống bàn.

– “Ngoài ra, ông Hùng không được thừa hưởng bất kỳ tài sản nào khác.”

Hùng sững người.
– Cái gì…? – anh buột miệng.

Thảo tái mặt.

Luật sư tiếp tục, giọng lạnh đi:

– “Cuối cùng… bà Lan có nhắc đến bà Trần Thị Thảo.”

Thảo nín thở.

– “Bà Lan yêu cầu tôi chuyển lời: ‘Cảm ơn Thảo đã thay tôi chăm sóc chồng những tháng cuối đời.’

Vài người trong phòng khẽ rì rầm.

Luật sư nhìn thẳng Thảo:

– “Và bà Lan không để lại bất cứ tài sản, quyền lợi hay kỷ vật nào cho bà Thảo.”

Thảo bật dậy:
– Không thể nào! Tôi… tôi là bạn thân của Lan!

Luật sư chỉ bình thản đẩy phong bì về phía Hùng:
– Ông có thể mở ra ngay bây giờ.


Phong bì cuối cùng

Hùng run tay xé phong bì.

Bên trong là một USB và một tờ giấy viết tay.

Luật sư cắm USB vào máy tính.

Màn hình hiện lên đoạn video quay trong phòng bệnh.

Lan xuất hiện – gầy gò, đầu trọc vì hóa trị, nhưng ánh mắt tỉnh táo đến đáng sợ.

“Hùng, nếu anh đang xem đoạn này, nghĩa là em đã đi rồi.
Em không trách anh bỏ rơi em khi em bệnh. Em chỉ buồn vì anh chọn phản bội, và còn chọn chính người em tin tưởng nhất.”

Hùng chết lặng.

“Em đã nhờ luật sư thu thập đầy đủ tin nhắn, hình ảnh, chuyển khoản… giữa anh và Thảo trong thời gian em điều trị.
Em không dùng chúng để kiện tụng.
Em chỉ dùng để bảo vệ con gái em.”

Màn hình chuyển sang ảnh chụp tin nhắn thân mật, lịch khách sạn, sao kê tiền.

Thảo bật khóc:
– Tắt đi! Tắt đi!

Lan trong video mỉm cười rất nhẹ:

“Hùng à, anh không mất tiền vì em chết.
Anh mất quyền làm chồng, làm cha, ngay từ lúc anh quay lưng với em trên giường bệnh.”

Video kết thúc.

Căn phòng chìm trong im lặng chết chóc.

Luật sư khép hồ sơ:
– “Theo di chúc và chứng cứ, nếu ông Hùng có bất kỳ hành động tranh chấp nào, toàn bộ hồ sơ sẽ được chuyển thẳng cho tòa án.”

Hùng ngồi sụp xuống ghế.

Thảo òa khóc, nhưng không ai an ủi.


Ngoài trời, mưa đã tạnh

Minh Anh bước ra khỏi văn phòng luật sư, ngẩng đầu nhìn bầu trời vừa hửng nắng.

Con bé thì thầm, như nói với gió:

– Mẹ ơi… con hiểu rồi.
Yêu thương thật sự… là bảo vệ con đến phút cuối, chứ không phải níu giữ những người đã quay lưng.

Ở phía sau, Hùng đứng lặng.
Lần đầu tiên, anh nhận ra:

Anh không chỉ mất vợ.
Anh mất tất cả – ngay trong ngày tưởng như mình sẽ được hưởng nhiều nhất.


thông báo

Bài đăng phổ biến

Vừa Sinh Ra Đã Bị Gia Đình Giàu Có Ruồng Bỏ Vì Vết Bớt, Sự Thật Động Trời Phía Sau Khiến Ai Cũng S;ốc

Bị Chồng đ;uổi đi, tôi đành nhận lời làm vợ anh phụ hồ để có chỗ ở, 3 tháng sau ch/oáng v/áng khi..

Ông bà chăm cháu mà nói ra 7 câu này thì sớm tan cửa nát nhà, nhất là điều đầu tiên

Chu Ngọc Quang Vinh chính thức lên tiếng: Sau khi đăng nội dung thể hiện vô ơn với đất nước

Đúng ngày 49 của vợ, tôi lau dọn bàn thờ thì t/á/i mặt thấy bát hương bốc cháy ngùn ngụt. Nghi có điềm, tôi nhìn kĩ thì ở dưới là một tờ giấy nhỏ, đọc từng dòng mà tôi run rẩy biết sự thật về người vợ quá cố

Bố và con gái đi du lịch biển cuối tuần nhưng không bao giờ trở về – Sau 10 năm, vợ ông mới biết lý do

Anh trai từ bỏ ước mơ nuôi 3 em gái thành tài, 20 năm sau bà nội hối hận quá muộn

Tôi vừa vẫy vừa gào lên: – Làm ơn chở em tới trường thi với! Xe em h/ỏng, không có điện thoại! Làm ơn…!

2 con à, đừng tr;á;ch bố! Có trách thì tr;á;;ch mẹ con đã làm việc đó. Giờ bố sẽ đưa các con đi cùng. Nhưng trước khi đi, bố muốn mẹ con phải chứng kiến tất cả… Lời người bố nói với 2 con trước khi tự tay… trên cầu Bến Thủy

Chồng bắt vợ bỏ th;ai để dễ bề đến với người khác, vợ quyết định bỏ tr;ốn vào miền nam sinh con. 7 năm sau cô dắt 2 con trai trở về, bắt đầu kế hoạch khiến chồng cũ đ;iêu đ;ứng