Dưới chân núi Lạc Vân, có một hồ nước nhỏ quanh năm tĩnh lặng. Người ta bảo rằng ai may mắn nhìn thấy hoa sen vàng nở giữa làn sương sớm thì ắt sẽ gặp điều lành. Nhưng đã mấy chục năm rồi, chẳng ai thấy loài hoa ấy xuất hiện.
Một buổi sáng mùa hạ, cậu bé tên An ra hồ hái củi khô. Khi mặt trời còn chưa kịp nhô lên khỏi đỉnh núi, An bỗng nghe thấy một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương tinh khiết lạ thường. Cậu ngẩng lên và sững sờ: giữa mặt hồ, một đóa sen vàng rực sáng như chứa cả vầng dương trong từng cánh hoa.
An lặng lẽ quỳ xuống, không dám thở mạnh. Trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy trước ngực mình ấm lên, như có luồng ánh sáng nhỏ chạy vào tim. Rồi đóa sen khẽ rung, từng cánh dần tan vào không khí, để lại mặt hồ phẳng lặng như chưa từng có gì xảy ra.
Từ hôm đó, An bỗng trở nên nhanh nhạy và sáng dạ lạ thường. Mọi việc trong nhà cũng dần thuận lợi: mùa màng tốt tươi, bệnh của mẹ cậu thuyên giảm hẳn. Dân làng nghe chuyện đều bảo An đã được may mắn của sen vàng gửi gắm.
Nhưng riêng An hiểu rằng điều may mắn lớn nhất không phải là những phúc lành nhận được, mà là khoảnh khắc kỳ diệu ấy đã gieo vào lòng cậu một niềm tin: chỉ cần giữ tâm trong sáng như mặt hồ buổi sớm, thì điều tốt lành tự nhiên sẽ tìm đến
