3 hôm nay, ngày nào đưa con đi học qua gầm cầu thằng bé cũng kêu “bố ơi sao thối thế” , 2 bố con bịt mũi phóng nhanh qua, chiều nay tôi quyết định dừng xe lại vào xem
Ba hôm nay, sáng nào đưa con đi học qua gầm cầu, thằng bé cũng chun mũi nhăn nhó:
“Bố ơi, sao chỗ này thối thế?”
Tôi chỉ biết vội vã ga thêm, hai bố con bịt chặt mũi, phóng nhanh qua đoạn đường ấy. Trong lòng tôi cũng thấp thỏm, nhưng nghĩ chắc chỉ là rác thải hay xác động vật.
Thế nhưng… chiều nay, không kìm được tò mò, tôi quyết định dừng xe, dắt con đứng chờ ngoài, còn mình lững thững bước vào. Càng đi sâu xuống dưới gầm cầu, mùi xú uế càng nồng nặc đến buồn nôn.
Rồi tôi chết lặng. Ngay giữa nền xi măng ẩm ướt, một người đang nằm bất động, quần áo xộc xệch. Chung quanh không phải rác, cũng chẳng phải bùn đất… mà là ruồi nhặng vo ve, túi nylon vương vãi cùng những vệt loang lổ đen kịt trên mặt đất.
Cảnh tượng kinh khủng đến mức tim tôi như ngừng đập. Trong đầu vang vọng câu hỏi duy nhất: “Người này… đã ở đây bao lâu rồi?”
Tôi run rẩy lùi lại, bàn tay nắm chặt điện thoại mà toát mồ hôi. Ngoài kia, thằng bé vẫn hồn nhiên chờ bố, nào biết rằng chỉ cách vài bước chân thôi, một bí mật rùng rợn đang nằm im lìm dưới gầm cầu…Tôi gọi báo công an, giọng lạc đi trong cổ họng. Một lúc sau, còi hú vang lên giữa con phố vốn chẳng mấy ai quan tâm. Người ta bắt đầu tụ tập, chỉ trỏ, xì xào. Tôi đứng đó, ôm con vào lòng, không dám để thằng bé quay lại nhìn lần nữa.
Người đàn ông dưới gầm cầu – hóa ra là một người vô gia cư, mất tích đã gần tuần. Không ai biết tên, không ai nhớ mặt. Cái chết của ông được khép lại bằng mấy dòng biên bản, như một chuyện lề đường cũ kỹ.
Nhưng với tôi thì không.
Từ hôm đó, sáng nào đi qua gầm cầu, tôi cũng chậm lại. Không còn phóng vội. Không phải vì sợ, mà là vì nặng lòng.
Tôi dạy con biết che mũi khi mùi hôi vẫn còn vương vất, nhưng cũng dạy con nhìn xuống, và nhớ rằng: ở ngay giữa lòng thành phố này, có những người âm thầm biến mất, lặng lẽ đến mức chẳng ai buồn hay biết — cho đến khi cái chết của họ trở thành thứ khiến người ta nhăn mặt quay đi.
Bầu trời trên cao vẫn xanh. Xe cộ vẫn qua lại tấp nập. Cây cầu vẫn đứng đó — nhưng với tôi, nó không còn như trước nữa.
Nó là nơi nhắc tôi nhớ rằng: sự thờ ơ cũng có thể giết người.
