3 hôm nay, ngày nào đưa con đi học qua gầm cầu thằng bé cũng kêu “bố ơi sao thối thế” , 2 bố con bịt mũi phóng nhanh qua, chiều nay tôi quyết định dừng xe lại vào xem

 Ba hôm nay, sáng nào đưa con đi học qua gầm cầu, thằng bé cũng chun mũi nhăn nhó:

“Bố ơi, sao chỗ này thối thế?”



Tôi chỉ biết vội vã ga thêm, hai bố con bịt chặt mũi, phóng nhanh qua đoạn đường ấy. Trong lòng tôi cũng thấp thỏm, nhưng nghĩ chắc chỉ là rác thải hay xác động vật.

Thế nhưng… chiều nay, không kìm được tò mò, tôi quyết định dừng xe, dắt con đứng chờ ngoài, còn mình lững thững bước vào. Càng đi sâu xuống dưới gầm cầu, mùi xú uế càng nồng nặc đến buồn nôn.

Rồi tôi chết lặng. Ngay giữa nền xi măng ẩm ướt, một người đang nằm bất động, quần áo xộc xệch. Chung quanh không phải rác, cũng chẳng phải bùn đất… mà là ruồi nhặng vo ve, túi nylon vương vãi cùng những vệt loang lổ đen kịt trên mặt đất.

Cảnh tượng kinh khủng đến mức tim tôi như ngừng đập. Trong đầu vang vọng câu hỏi duy nhất: “Người này… đã ở đây bao lâu rồi?”

Tôi run rẩy lùi lại, bàn tay nắm chặt điện thoại mà toát mồ hôi. Ngoài kia, thằng bé vẫn hồn nhiên chờ bố, nào biết rằng chỉ cách vài bước chân thôi, một bí mật rùng rợn đang nằm im lìm dưới gầm cầu…Tôi gọi báo công an, giọng lạc đi trong cổ họng. Một lúc sau, còi hú vang lên giữa con phố vốn chẳng mấy ai quan tâm. Người ta bắt đầu tụ tập, chỉ trỏ, xì xào. Tôi đứng đó, ôm con vào lòng, không dám để thằng bé quay lại nhìn lần nữa.

Người đàn ông dưới gầm cầu – hóa ra là một người vô gia cư, mất tích đã gần tuần. Không ai biết tên, không ai nhớ mặt. Cái chết của ông được khép lại bằng mấy dòng biên bản, như một chuyện lề đường cũ kỹ.

Nhưng với tôi thì không.

Từ hôm đó, sáng nào đi qua gầm cầu, tôi cũng chậm lại. Không còn phóng vội. Không phải vì sợ, mà là vì nặng lòng.

Tôi dạy con biết che mũi khi mùi hôi vẫn còn vương vất, nhưng cũng dạy con nhìn xuống, và nhớ rằng: ở ngay giữa lòng thành phố này, có những người âm thầm biến mất, lặng lẽ đến mức chẳng ai buồn hay biết — cho đến khi cái chết của họ trở thành thứ khiến người ta nhăn mặt quay đi.

Bầu trời trên cao vẫn xanh. Xe cộ vẫn qua lại tấp nập. Cây cầu vẫn đứng đó — nhưng với tôi, nó không còn như trước nữa.

Nó là nơi nhắc tôi nhớ rằng: sự thờ ơ cũng có thể giết người.

thông báo

Bài đăng phổ biến

Vừa Sinh Ra Đã Bị Gia Đình Giàu Có Ruồng Bỏ Vì Vết Bớt, Sự Thật Động Trời Phía Sau Khiến Ai Cũng S;ốc

Bị Chồng đ;uổi đi, tôi đành nhận lời làm vợ anh phụ hồ để có chỗ ở, 3 tháng sau ch/oáng v/áng khi..

Ông bà chăm cháu mà nói ra 7 câu này thì sớm tan cửa nát nhà, nhất là điều đầu tiên

Chu Ngọc Quang Vinh chính thức lên tiếng: Sau khi đăng nội dung thể hiện vô ơn với đất nước

Đúng ngày 49 của vợ, tôi lau dọn bàn thờ thì t/á/i mặt thấy bát hương bốc cháy ngùn ngụt. Nghi có điềm, tôi nhìn kĩ thì ở dưới là một tờ giấy nhỏ, đọc từng dòng mà tôi run rẩy biết sự thật về người vợ quá cố

Bố và con gái đi du lịch biển cuối tuần nhưng không bao giờ trở về – Sau 10 năm, vợ ông mới biết lý do

Anh trai từ bỏ ước mơ nuôi 3 em gái thành tài, 20 năm sau bà nội hối hận quá muộn

Tôi vừa vẫy vừa gào lên: – Làm ơn chở em tới trường thi với! Xe em h/ỏng, không có điện thoại! Làm ơn…!

2 con à, đừng tr;á;ch bố! Có trách thì tr;á;;ch mẹ con đã làm việc đó. Giờ bố sẽ đưa các con đi cùng. Nhưng trước khi đi, bố muốn mẹ con phải chứng kiến tất cả… Lời người bố nói với 2 con trước khi tự tay… trên cầu Bến Thủy

Chồng bắt vợ bỏ th;ai để dễ bề đến với người khác, vợ quyết định bỏ tr;ốn vào miền nam sinh con. 7 năm sau cô dắt 2 con trai trở về, bắt đầu kế hoạch khiến chồng cũ đ;iêu đ;ứng