Mẹ tôi m:ấ:t đi nhưng chị dâu của mẹ không có mặt, bác vẫn đi du lịch đăng ảnh bình thường, bác trai gọi điện về vi/ếng thì bác bảo “m/ất thì m/ất rồi về thì giải quyết được gì”

 Mẹ tôi mất vào một buổi sáng mùa đông rét cắt da. Cả nhà chìm trong tang tóc, điện thoại liên tục reo để báo tin cho họ hàng gần xa. Ai cũng bàng hoàng, chỉ trừ một người – chị dâu của mẹ tôi.



Bác gái ấy, thay vì xuất hiện ở nhà chia buồn, lại đang đăng ảnh tươi cười ở một bãi biển đầy nắng, caption rộn rã: “Sống là phải tận hưởng, bỏ qua mọi muộn phiền.” Mọi người trong họ ai nhìn cũng nóng máu, nhưng cố giữ im lặng vì đang là lúc làm tang.

Bác trai – anh ruột của mẹ tôi – lúc ấy đang công tác xa, nghe tin liền tức tốc gọi cho vợ, bảo mau đặt vé về để cùng mình về chịu tang. Nhưng bên kia đầu dây, giọng bác gái thản nhiên đến lạnh người:

“Mất thì mất rồi, về thì giải quyết được gì? Anh cứ làm lễ cho xong, em đang dang dở chuyến đi, bỏ về giữa chừng lãng phí lắm.”

Bác trai nghẹn lại, chẳng nói thêm được lời nào. Tin nhắn gia đình vẫn hiện rõ hình bác gái chụp ly cocktail giữa hồ bơi, kèm biểu tượng trái tim.

Ngày đưa tang, họ hàng nội ngoại gần như đều có mặt, trừ một chỗ trống lạnh lẽo bên hàng ghế của bác trai. Không ai nhắc đến bác gái nữa, nhưng trong ánh mắt mọi người, sự phẫn nộ đã hóa thành một vết sẹo khó phai.

Chỉ đến khi kết thúc tang lễ, bác trai lặng lẽ bảo tôi:

“Có những người… một khi đã chọn quay lưng trong lúc khó khăn nhất, thì cả đời cũng không thể đứng lại cạnh nhau được nữa.”

Và tôi hiểu, từ hôm ấy, sự đứt gãy trong tình thân đã là vĩnh viễn.

Sau đám tang, bác trai trở lại công việc, nhưng ai cũng thấy bác gầy sọp đi, đôi mắt thâm quầng. Dù không nói ra, nhưng mọi người đều biết lý do. Mẹ tôi là người bác quý nhất trong nhà, vậy mà trong giờ phút cuối cùng, vợ mình lại hững hờ như người dưng.

Vài tuần sau, bác gái trở về, tay xách nách mang quà từ chuyến du lịch. Vừa bước vào nhà, bác tươi cười nói:

“Em mua quà cho mọi người đây, để bù cho việc không về kịp.”

Cả nhà im lặng, không ai chìa tay nhận. Bác trai lúc đó chỉ lặng lẽ rót chén trà, rồi đặt mạnh xuống bàn, giọng trầm xuống:

“Không phải bù. Có những thứ… mất đi rồi thì không có gì bù được.”

Bác gái hơi khựng lại, rồi cười trừ:

“Ôi trời, mất thì mất rồi, mình cứ sống tiếp thôi. Căng thẳng làm gì.”

Câu nói đó như giọt nước tràn ly. Bác trai đứng dậy, nhìn thẳng vào vợ:

“Sống tiếp? Em sống tiếp một mình đi. Từ hôm nay, đường ai nấy đi. Anh không thể sống với người coi tình thân chẳng ra gì.”

Chuyện ly hôn lan khắp họ. Người thương bác trai, kẻ trách bác gái. Nhưng điều đau nhất không phải cuộc chia tay, mà là vết thương trong gia đình đã mở ra từ ngày bác gái nói câu “mất thì mất rồi”.

Một năm sau, trong một lần họp giỗ mẹ tôi, bác gái cũ lặng lẽ xuất hiện ở ngoài cổng, trên tay cầm bó hoa trắng. Nhưng khi vừa đến củng, nhiều ánh mắt lạnh lùng hướng đến, và cánh cổng… khẽ khép lại. Bó hoa trắng rơi nhẹ xuống thềm gạch cũ. Bác gái cũ đứng lặng trước cổng, đôi mắt ráo hoảnh nhưng môi run run như định nói điều gì đó, rồi lại thôi. Bên trong sân, tiếng tụng kinh hòa cùng tiếng gió lao xao qua hàng cau, như một khoảng cách không thể lấp đầy giữa người đang sống và người đã khuất — và cả những người đã từng gắn bó, giờ hóa xa lạ.

Không ai ra mở cổng. Không ai lên tiếng.

Bác gái đứng đó thêm một lúc, rồi đặt bó hoa dựa vào chân cổng. Trong làn gió nhẹ, những cánh hoa trắng rung rinh, như lời xin lỗi muộn màng chưa kịp thốt thành lời. Bác quay đi, lặng lẽ như cái cách mà tình thân từng bị bà rũ bỏ – nhanh, gọn và không ngoái lại.

Từ trong nhà, bác trai nhìn ra, ánh mắt trầm mặc. Ông không nói gì, chỉ khẽ rót thêm một chén rượu, đặt lên bàn thờ mẹ tôi, thì thầm:

“Người biết trân trọng, dẫu muộn vẫn còn kịp. Người không biết giữ, có quay về cũng chẳng còn ai đợi.”

Nén nhang cháy dở khẽ cong lại, tàn rơi xuống chiếc đĩa nhỏ. Bên ngoài, bó hoa trắng vẫn nằm đó, lạnh lẽo và lặng thinh.

Và rồi, thời gian tiếp tục trôi, như mọi vết thương — dù đã đóng vảy — vẫn nhói lên mỗi khi trời trở gió. Nhưng trong sâu thẳm lòng mỗi người, ai cũng hiểu: có những mất mát không đến từ cái chết, mà từ sự quay lưng đúng lúc người ta cần nhau nhất. Và điều đó, mới thật sự là vĩnh viễn

thông báo

Bài đăng phổ biến

Vừa Sinh Ra Đã Bị Gia Đình Giàu Có Ruồng Bỏ Vì Vết Bớt, Sự Thật Động Trời Phía Sau Khiến Ai Cũng S;ốc

Bị Chồng đ;uổi đi, tôi đành nhận lời làm vợ anh phụ hồ để có chỗ ở, 3 tháng sau ch/oáng v/áng khi..

Ông bà chăm cháu mà nói ra 7 câu này thì sớm tan cửa nát nhà, nhất là điều đầu tiên

Chu Ngọc Quang Vinh chính thức lên tiếng: Sau khi đăng nội dung thể hiện vô ơn với đất nước

Đúng ngày 49 của vợ, tôi lau dọn bàn thờ thì t/á/i mặt thấy bát hương bốc cháy ngùn ngụt. Nghi có điềm, tôi nhìn kĩ thì ở dưới là một tờ giấy nhỏ, đọc từng dòng mà tôi run rẩy biết sự thật về người vợ quá cố

Bố và con gái đi du lịch biển cuối tuần nhưng không bao giờ trở về – Sau 10 năm, vợ ông mới biết lý do

Anh trai từ bỏ ước mơ nuôi 3 em gái thành tài, 20 năm sau bà nội hối hận quá muộn

Tôi vừa vẫy vừa gào lên: – Làm ơn chở em tới trường thi với! Xe em h/ỏng, không có điện thoại! Làm ơn…!

2 con à, đừng tr;á;ch bố! Có trách thì tr;á;;ch mẹ con đã làm việc đó. Giờ bố sẽ đưa các con đi cùng. Nhưng trước khi đi, bố muốn mẹ con phải chứng kiến tất cả… Lời người bố nói với 2 con trước khi tự tay… trên cầu Bến Thủy

Chồng bắt vợ bỏ th;ai để dễ bề đến với người khác, vợ quyết định bỏ tr;ốn vào miền nam sinh con. 7 năm sau cô dắt 2 con trai trở về, bắt đầu kế hoạch khiến chồng cũ đ;iêu đ;ứng