Tôi chết lặng khi biết được: Anh không hề ly thân. Họ vẫn sống chung nhà. Chỉ là anh thường viện cớ làm ăn xa để lên Sài Gòn, sống cuộc đời "độc thân tự do" với tôi....
Tôi và anh đăng ký kết hôn vào một ngày đầu đông lặng gió. Không váy cưới, không khách khứa, không lời chúc tụng. Chỉ hai chữ ký nguệch ngoạc trên tờ giấy hồng là khởi đầu cho bi kịch mà tôi chẳng thể ngờ.
Ban đầu, cuộc sống của chúng tôi khá yên ổn. Anh chăm chỉ, dịu dàng và luôn có cách làm tôi tin rằng mình là người phụ nữ duy nhất. Duy chỉ có một điều khiến tôi lấn cấn – chiếc điện thoại anh luôn giữ khư khư, thậm chí đem cả vào nhà tắm. Có lần, tôi nửa đùa nửa thật hỏi:
– “Anh có gì bí mật sao?”
Anh cười nhẹ:
– “Anh chỉ không thích ai lục điện thoại mình, kể cả em. Tôn trọng nhau nhé.”
Tôi im. Vì tôi tin anh.
Cho đến một buổi tối, anh đang ngủ say, tôi bỗng nhận được cuộc gọi lạ vào máy anh. Số hiện là "Em Hương - Trường Mầm Non". Linh cảm mách bảo tôi rằng có điều gì đó không ổn. Tôi nghe máy, không nói gì.
Giọng phụ nữ trẻ cất lên, khẽ thì thầm:
– “Anh, con bé hôm nay sốt cao lắm, em nhắn hoài mà anh không trả lời…”
Tôi đứng như trời trồng. Ngón tay buông rơi điện thoại. Tim tôi đập mạnh đến mức tưởng như có thể vỡ tung.
Sáng hôm sau, tôi nói dối anh rằng có công tác gấp, rồi âm thầm bắt xe về quê anh – nơi anh chưa từng đưa tôi về suốt hơn một năm yêu nhau.
Khi tôi lần được đến địa chỉ trên giấy tờ anh từng để quên, trước mặt tôi là căn nhà cấp bốn cũ kỹ. Một bé gái đang ngồi chơi trước sân. Bỗng nó ngẩng lên và reo to:
– “Ba ơi! Có cô xinh đẹp tới chơi nè!”
Người phụ nữ bước ra từ trong nhà. Gương mặt chị tiều tụy nhưng vẫn có nét đẹp dịu dàng. Khi tôi giới thiệu mình là vợ của anh – người mà chị nghĩ "chỉ là bồ bịch ngoài đời" – đôi mắt chị tối sầm lại.
Chị kéo tôi vào nhà, rót cho tôi ly nước nguội lạnh:
– “Em nghĩ em là người bị phản bội ư? Chị cũng vậy.”
Tôi chết lặng khi biết được: Anh không hề ly thân. Họ vẫn sống chung nhà. Chỉ là anh thường viện cớ làm ăn xa để lên Sài Gòn, sống cuộc đời "độc thân tự do" với tôi.
– “Em là người thứ ba thứ hai đấy. Trước em còn một cô nữa. Cũng đăng ký kết hôn, cũng tưởng là vợ chính thức, và cũng tự biến mất sau khi biết được sự thật.” – Chị nói, giọng đắng ngắt.
Tôi đứng bật dậy, nước mắt trào ra không kìm được:
– “Tại sao chị không bóc trần anh ta? Sao chị chịu đựng?”
Chị nhìn ra đứa bé đang chơi trước sân:
– “Vì con bé. Nó không có tội gì cả. Chị chỉ mong nó có thể lớn lên với một mái nhà nguyên vẹn. Nhưng giờ thì… chị mệt rồi.”
Tôi quay về thành phố với một tâm trạng nặng trĩu. Tối hôm đó, tôi đặt tờ giấy đăng ký kết hôn lên bàn, đưa cho anh.
Anh nhìn tôi, mắt dại đi:
– “Em biết rồi sao…”
– “Tôi đã gặp vợ anh. Và con gái anh nữa. Cô bé rất đáng yêu. Thật tiếc, bố nó thì không.”
Anh quỳ xuống, khóc lóc, cầu xin. Nhưng nước mắt anh không thể rửa sạch tội lỗi. Tôi rời đi. Nhưng trước khi bước khỏi căn phòng đó, tôi quay lại và nói:
– “Anh không chỉ phản bội tôi, mà còn phản bội cả người phụ nữ đã vì anh hi sinh thanh xuân. Anh xứng đáng mất tất cả.”
Vài tháng sau, tôi nhận được tin anh bị tố cáo tội lừa đảo hôn nhân, bởi cô gái trước tôi đã thu thập đủ bằng chứng và gửi lên toà. Vợ anh – người vợ thật sự – cũng làm đơn ly hôn, giành quyền nuôi con.
Tôi thấy anh trên báo – khuôn mặt quen thuộc giờ đây phủ đầy nét nhục nhã. Và tôi mỉm cười – không phải vì hả hê, mà vì cuối cùng, công lý cũng biết cách tìm đến.
