Vì lỡ có bầu trước khi cưới, mẹ bạn trai cho rằng tôi “úp sọt” con bà nên chỉ mang lễ gồm 1 chuối, 3 cái bánh xu xê, 1 lạng chè, 1 hộp kẹo hết hạn sang nhà dạm ngõ hỏi cưới

 


Lễ Dạm Ngõ Một Chuối, Ba Cái Bánh Xu Xê Và Một Sự Thật Khiến Cả Hai Gia Đình Chấn Động

Vì lỡ có bầu trước khi cưới, tôi chỉ mong hai bên gia đình gặp nhau, nói chuyện đàng hoàng để con cái yên lòng. Tôi không đòi hỏi sính lễ sang trọng hay mâm cao cỗ đầy, chỉ cần một buổi gặp có đủ tình người. Nhưng tôi đã lầm.

Hôm đó, khi nhà trai bước vào, tôi đứng trong buồng nhìn ra, tim như thắt lại. Mâm lễ nhỏ đến mức trơ trọi giữa bàn khách: một nải chuối chín lốm đốm, ba cái bánh xu xê, một lạng chè Thái, và một hộp kẹo – sau này tôi mới biết là đã hết hạn từ tháng trước.
Không khí trong nhà lặng như tờ. Mẹ tôi cười gượng, mời họ ngồi, còn tôi cố nén nước mắt.

Người phụ nữ đi đầu – mẹ anh Quân – cất giọng the thé, pha lẫn vẻ khinh thường:
– Thật ra, nhà tôi cũng chẳng có ý định cưới xin sớm thế đâu. Nhưng vì con bé… lỡ dính bầu với thằng Quân, nên thôi, coi như giải quyết hậu quả.

Bà vừa nói vừa đảo mắt nhìn quanh, rồi chốt một câu khiến tôi chỉ muốn độn thổ:
– Cũng mong bên thông gia hiểu, con trai tôi bị “bẫy” chứ chẳng ai dại gì mà vướng vào chuyện này.

Mẹ tôi cúi đầu, môi run run, còn tôi thì chết lặng. Tôi nhìn sang Quân – người từng hứa “dù có chuyện gì, anh cũng sẽ chịu trách nhiệm” – giờ chỉ cúi gằm mặt, im như tượng gỗ.

Bố tôi, người đàn ông nho nhã, bao năm chưa từng nặng lời với ai, lặng lẽ rót chén trà. Nhưng tay ông run lên, nước tràn ra khay. Đặt chén xuống, ông ngẩng đầu, ánh mắt rực lửa:
– Bà nói đủ chưa?

Mẹ anh Quân hơi khựng lại, nhưng vẫn nhếch môi:
– Tôi chỉ nói sự thật.

Bố tôi cười nhạt, rồi bất ngờ hất cả chén nước ra sân, giọng ông vang lên dằn từng chữ:
– Nếu nhà bà đến đây để sỉ nhục con gái tôi, thì xin mời về. Nhà tôi nghèo, nhưng không bán con để “giải quyết hậu quả” cho ai cả!

Không khí căng như dây đàn. Hộp kẹo rơi xuống đất, kêu “choang” một tiếng giòn tan. Mẹ Quân đứng bật dậy, kéo tay con trai:
– Đi về, Quân! Loại con gái như thế không xứng đáng bước chân vào nhà này!

Tôi nhìn theo họ rời đi, nước mắt rơi lã chã. Tôi tưởng mọi thứ đã kết thúc, nhưng đó mới chỉ là khởi đầu cho bi kịch.


Ba tháng sau, tôi sinh. Quân không một lần gọi điện. Tôi quyết định nuôi con một mình. Người ta nói “đàn bà không chồng như đò không lái”, nhưng tôi không thấy xấu hổ – chỉ thấy thương con mình, sinh ra đã phải gánh chịu định kiến.

Một hôm, khi đang ru con ngủ, tôi nghe tiếng gõ cửa. Là Quân. Anh đứng ngoài, gầy rộc, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

– Em… có thể nghe anh nói một lần được không?
Tôi im lặng.
Anh thở dài, rồi kể:
– Ngày hôm dạm ngõ, anh không hề biết mẹ mang theo những gì. Anh cũng không định để bà nói những lời đó. Nhưng trước mặt hai họ, anh sợ cãi lại mẹ sẽ khiến mọi chuyện tệ hơn.
Anh dừng lại, nghẹn ngào:
– Mấy hôm nay anh mới biết, chính mẹ là người âm thầm gọi điện cho em trước kia, nói anh muốn em “có thai để ràng buộc”… Bà bày hết, chỉ để bắt anh cưới cô gái khác – con của giám đốc ngân hàng nơi bà vay tiền.

Tôi sững sờ. Hóa ra “bẫy” mà bà nói… lại là “bẫy” của chính bà. Một âm mưu để gả con trai vào nhà giàu.
Anh cầm tay tôi, giọng run:
– Anh biết lỗi, nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Anh chỉ xin được nhìn con một lần.

Tôi quay mặt đi, nước mắt rơi lã chã:
– Muộn rồi, Quân à. Tình yêu không thể sống nổi trong bóng tối của dối trá và toan tính.
Anh lặng người. Rồi cúi đầu thật thấp, rời đi.


Hai năm sau, tôi cùng con chuyển vào Nam, mở quán cà phê nhỏ. Cuộc sống không dễ dàng, nhưng thanh thản. Một buổi chiều, có người giao đến cho tôi một bưu kiện – bên ngoài ghi vỏn vẹn: “Gửi cho Loan – người từng bị tổn thương bởi lời nói của mẹ tôi.”

Bên trong là một tờ giấy ghi ngắn gọn:

“Mẹ xin lỗi. Hôm ấy, mẹ mang đến mâm lễ tệ nhất đời mình. Nhưng giờ, mẹ mới hiểu, chính mình mới là kẻ nghèo nhất – nghèo nhân cách.”

Kèm theo đó là một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên con trai tôi – 500 triệu đồng.
Tôi lặng người. Không phải vì tiền, mà vì lần đầu tiên, tôi cảm nhận được một lời xin lỗi thật lòng, dù muộn.

Tôi nhìn ra ngoài hiên, nơi con trai đang nghịch cát. Trong ánh chiều vàng, tôi khẽ mỉm cười:
– Tha thứ không làm quá khứ biến mất, nhưng giúp trái tim mình nhẹ đi. Và có lẽ, đó mới là điều con cần học từ mẹ.


 Kết thúc:
Câu chuyện không chỉ là bài học về danh dự và lòng tự trọng, mà còn là lời nhắc rằng — đôi khi, “người lớn” lại mắc sai lầm lớn nhất khi dùng sự kiêu hãnh để đánh mất tình người.

thông báo

Bài đăng phổ biến

Vừa Sinh Ra Đã Bị Gia Đình Giàu Có Ruồng Bỏ Vì Vết Bớt, Sự Thật Động Trời Phía Sau Khiến Ai Cũng S;ốc

Bị Chồng đ;uổi đi, tôi đành nhận lời làm vợ anh phụ hồ để có chỗ ở, 3 tháng sau ch/oáng v/áng khi..

Ông bà chăm cháu mà nói ra 7 câu này thì sớm tan cửa nát nhà, nhất là điều đầu tiên

Chu Ngọc Quang Vinh chính thức lên tiếng: Sau khi đăng nội dung thể hiện vô ơn với đất nước

Đúng ngày 49 của vợ, tôi lau dọn bàn thờ thì t/á/i mặt thấy bát hương bốc cháy ngùn ngụt. Nghi có điềm, tôi nhìn kĩ thì ở dưới là một tờ giấy nhỏ, đọc từng dòng mà tôi run rẩy biết sự thật về người vợ quá cố

Bố và con gái đi du lịch biển cuối tuần nhưng không bao giờ trở về – Sau 10 năm, vợ ông mới biết lý do

Anh trai từ bỏ ước mơ nuôi 3 em gái thành tài, 20 năm sau bà nội hối hận quá muộn

Tôi vừa vẫy vừa gào lên: – Làm ơn chở em tới trường thi với! Xe em h/ỏng, không có điện thoại! Làm ơn…!

2 con à, đừng tr;á;ch bố! Có trách thì tr;á;;ch mẹ con đã làm việc đó. Giờ bố sẽ đưa các con đi cùng. Nhưng trước khi đi, bố muốn mẹ con phải chứng kiến tất cả… Lời người bố nói với 2 con trước khi tự tay… trên cầu Bến Thủy

Chồng bắt vợ bỏ th;ai để dễ bề đến với người khác, vợ quyết định bỏ tr;ốn vào miền nam sinh con. 7 năm sau cô dắt 2 con trai trở về, bắt đầu kế hoạch khiến chồng cũ đ;iêu đ;ứng