TRANH THỦ TRƯA VỀ NHÀ NẤU CƠM VÌ VỢ ỐM KHI MỞ CỬA PHÒNG TÂM TÔI TÁI MẶT KHI THẤY CẢNH TƯỢNG NÀY…
TRANH THỦ TRƯA VỀ NHÀ NẤU CƠM VÌ VỢ ỐM KHI MỞ CỬA PHÒNG TÂM TÔI TÁI MẶT KHI THẤY CẢNH TƯỢNG NÀY…
Trưa hôm đó, tôi xin nghỉ sớm ở công ty. Vợ tôi — Hà, ba mươi tuổi — sốt từ tối qua, nằm bẹp trên giường, mặt tái xanh. Tôi không yên tâm, chỉ nghĩ đơn giản: về nhà nấu cơm cho vợ ăn, rồi mua thuốc.
Tôi chạy vội qua chợ, mua ít thịt băm, rau cải với cháo gói. Đầu óc cứ lo ngay ngáy: mấy hôm nay Hà yếu hẳn, lại hay giật mình, có lần đang ăn cơm bỗng nhìn tôi trân trân rồi quay đi. Tôi hỏi thì cô ấy chỉ lắc đầu bảo mệt.
Về tới chung cư, tôi mở cửa nhẹ vì sợ vợ đang ngủ. Nhà yên lặng bất thường. Không nghe tiếng điều hòa, cũng không nghe tiếng ho hay tiếng trở mình.
Tôi gọi:
— Hà ơi, anh về rồi nè!
Không có tiếng trả lời. Tôi bước nhanh vào phòng ngủ. Chăn gối lộn xộn nhưng không thấy vợ nằm đó. Tim tôi đập mạnh. Tôi quay ra phòng khách, bếp… vẫn không có.
Lúc ấy tôi mới để ý: cửa phòng tắm khép hờ, bên trong có ánh đèn vàng nhạt rọi ra. Và có một thứ khiến tôi lạnh sống lưng: tiếng nước nhỏ giọt đều đều… như ai đó vừa tắm xong nhưng không khóa vòi.
Tôi tiến lại gần, lòng bàn tay tự nhiên ướt mồ hôi.
— Hà? Em trong đó hả?
Vẫn im lặng.
Tôi đẩy cửa.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tôi tái mặt.
Trên nền gạch phòng tắm, một vệt đỏ kéo dài từ cửa vào đến gần bồn rửa. Không nhiều nhưng đủ để tôi nhận ra đó là… máu. Bên cạnh là chiếc áo ngủ màu kem của Hà, bị vứt vội, dính lấm tấm đỏ.
Tôi nhìn lên gương. Gương đầy hơi nước, phía dưới có dấu tay quệt mạnh như ai đó bấu víu.
Rồi tôi thấy Hà ngồi bệt dưới sàn, lưng tựa vào tường, đầu cúi gằm. Tóc rối, vai run run.
— Trời ơi! Em sao vậy?!
Tôi lao tới, quỳ xuống. Hà ngẩng lên. Mặt cô ấy trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc. Nhưng thứ khiến tôi rợn người nhất là ánh mắt đó… không phải ánh mắt đau đớn, mà là ánh mắt sợ hãi tột cùng.
Hà mấp máy môi, giọng khàn đặc:
— Anh… anh đừng vào đây…
Tôi còn chưa kịp hiểu thì cô ấy giật mạnh tay tôi lại, run rẩy chỉ về phía thùng rác trong góc.
— Anh nhìn đi… em… em không giấu nổi nữa…
Tôi quay theo hướng Hà chỉ. Nắp thùng rác hơi bật ra. Bên trong lộ ra một góc giấy gói màu trắng… và một thứ gì đó nhỏ, lấm máu.
Tôi chết lặng. Cổ họng như bị bóp nghẹt.
Tôi không dám tin vào mắt mình. Cả người cứng đờ như bị đóng băng. Thùng rác phòng tắm vốn chỉ để giấy vệ sinh với bông tẩy trang, vậy mà giờ đây, trong đó là một gói giấy dày được cuộn lại, dính máu đỏ sẫm.
Tôi nuốt khan, bàn tay run lên. Hà vẫn giữ chặt tay tôi, ánh mắt van xin:
— Anh đừng mở… đừng nhìn…
Nhưng làm sao tôi có thể không nhìn? Trong đầu tôi lúc đó chỉ hiện lên hàng chục kịch bản tồi tệ. Hà bị làm sao? Có phải cô ấy tự làm hại mình không? Hay bị bệnh gì nghiêm trọng?
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh:
— Hà… em nói anh nghe. Cái này là gì? Em bị thương ở đâu?
Hà lắc đầu liên tục, nước mắt lăn dài. Cô ấy cúi gằm mặt, vai rung lên từng hồi như sắp ngất. Tôi cuống cuồng bế Hà đứng dậy, đặt cô ấy ngồi lên bệ bồn cầu, lấy khăn lau máu dưới nền.
Lúc lau tới gần bồn rửa, tôi phát hiện một vỉ thuốc còn dang dở trên kệ. Tôi cầm lên xem. Trên vỏ có chữ “Misoprostol”. Tôi không phải bác sĩ, nhưng tôi từng nghe loáng thoáng cái tên này trong một lần đồng nghiệp nói về thuốc dạ dày. Nhưng trong bối cảnh này, tim tôi thắt lại vì linh cảm chẳng lành.
— Em uống thuốc gì đây? Ai đưa cho em?
Hà không trả lời, chỉ khóc. Tôi thấy rõ hai tay cô ấy lạnh toát. Tôi biết nếu cứ hỏi dồn, cô ấy sẽ càng hoảng.
Tôi ngồi xuống trước mặt vợ, nắm lấy hai bàn tay run rẩy ấy:
— Hà… nhìn anh đi. Dù có chuyện gì, anh cũng ở đây. Em đừng giấu nữa.
Hà nhắm chặt mắt, như phải cố gom hết sức mới nói nổi từng chữ:
— Em… em có thai.
Tôi sững người:
— Có thai? Sao em không nói với anh?
....đợi phần 2 ra tiếp
