Tôi Lén Tráo Gói Thuốc Trong Túi Chồng. Nào ngờ Nửa Đêm Em Dâu Gào Thét Chạy Khỏi Phòng Chồng Phát Điên Đập Tưởng Mẹ Chồng Ôm Ngực Khuyu Xuống
Tôi Lén Tráo Gói Thuốc Trong Túi Chồng. Nào ngờ Nửa Đêm Em Dâu Gào Thét Chạy Khỏi Phòng Chồng Phát Điên Đập Tưởng Mẹ Chồng Ôm Ngực Khuyu Xuống
Tôi tên Thuỳ, 28 tuổi, lấy chồng được hai năm. Chồng tôi là Hải, 32 tuổi, làm kỹ thuật điện công trình, tính hiền nhưng hơi nóng khi bị ép. Mẹ chồng tôi, bà Hồng, nổi tiếng trong xóm vì “miệng nhanh hơn não”, ai bà cũng soi, cũng chê. Còn em dâu tôi là Ngọc, 24 tuổi, mới cưới em trai Hải được ba tháng, nhìn hiền lành nhưng ánh mắt lúc nào cũng có vẻ bất an.
Gần đây Hải hay mất ngủ, người gầy rộc đi. Tôi hỏi, anh chỉ cười nhạt:
“Chắc do công trình căng quá.”
Một tối, Hải về nhà muộn, vừa bước vào đã bực bội gắt lên vì bữa cơm hơi nguội. Tôi thấy lạ, vì trước giờ anh không như vậy. Khi anh đi tắm, tôi vô tình nhìn thấy trong túi áo khoác của chồng có một gói thuốc nhỏ, không nhãn, màu trắng đục. Tôi mở ra nhìn, bên trong là những viên nén tròn, giống thuốc ngủ loại mạnh.
Tôi rùng mình. Nhà tôi đâu có ai dùng thứ này.
Tôi đem gói thuốc ra hỏi Hải. Anh giật phắt lấy, mắt đỏ ngầu:
“Đừng đụng vào đồ của anh!”
Cách anh phản ứng làm tôi lạnh sống lưng. Tôi không thể ngủ. Đến khuya, khi Hải đã thở đều, tôi lén lấy lại gói thuốc. Lần này tôi không dám vứt, chỉ tráo nó bằng gói vitamin tổng hợp tôi vẫn uống, rồi giấu gói thuốc thật vào hộp mỹ phẩm trong phòng.
Tôi tự trấn an: Chắc anh bị ai dụ dùng linh tinh. Mình phải ngăn lại.
Nhưng tôi không ngờ, khoảng nửa đêm, từ phòng bên cạnh bỗng vang lên tiếng em dâu Ngọc gào thét.
“CỨU EM! ĐỪNG! ĐỪNG CHẠM VÀO EM!”
Tôi bật dậy lao ra thì thấy Ngọc tóc tai rối bù, lao khỏi phòng, mặt trắng bệch như bị bóp nghẹt, áo ngủ xộc xệch. Ngay sau đó, cửa phòng em trai Hải bật mở, Hải cũng từ phòng tôi chạy ra, mắt anh hoang dại.
Anh phát điên, đập mạnh vào tường, hét lên:
“AI ĐỤNG VÀO TÚI ÁO CỦA ANH?!”
Mẹ chồng tôi chạy ra, chưa kịp hiểu chuyện gì, Hải đã quát tới tấp. Bà Hồng bị sốc, ôm ngực, lảo đảo một cái rồi khuỵu xuống ngay giữa hành lang.
Tôi đứng chết trân, tay run bắn.
Tất cả… bắt đầu từ gói thuốc tôi đã lén tráo.
Tôi lao tới đỡ mẹ chồng, miệng gọi khản:
“Mẹ ơi! Mẹ sao vậy?!”
Ngọc vẫn đứng co rúm ở góc bếp, hai tay ôm lấy cổ, thở dốc như vừa chạy thoát khỏi thứ gì kinh khủng. Em trai Hải là Tuấn, 27 tuổi, từ phòng chạy ra, vừa thấy cảnh đó đã tái mặt. Tuấn vội cúi xuống lay mẹ:
“Mẹ! Mẹ nghe con nói không?”
Hải đứng sững như tượng đá, nhưng đôi mắt lại không hề bình tĩnh. Cái nhìn ấy khiến tôi sợ. Anh như một người khác.
Tôi hét lên:
“Hải! Anh gọi xe cấp cứu đi!”
Nhưng Hải không nghe. Anh nhìn thẳng vào tôi, giọng trầm khàn như bị dồn đến giới hạn:
“Em… đã làm gì trong túi áo anh?”
Tôi nghẹn họng. Tôi không dám thừa nhận. Không phải vì tôi muốn giấu, mà vì tôi nhìn thấy trong mắt Hải lúc đó không có tình nghĩa vợ chồng, chỉ có sự nghi ngờ và giận dữ như muốn xé nát tôi.
Tuấn vội vàng bấm điện thoại gọi cấp cứu. Tôi với anh em trong nhà cố dìu bà Hồng vào phòng khách, đặt lên ghế sofa. May mà bà vẫn còn thở, nhưng mặt đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi. Tôi run rẩy lấy dầu gió xoa ngực cho bà. Mấy phút sau bà mới mở mắt, thều thào:
“Cái nhà này… rốt cuộc có chuyện gì…”
Hải vẫn đứng giữa hành lang, tim tôi như bị ai bóp chặt.
Ngọc lúc đó bất ngờ bật khóc nức nở, giọng đứt quãng:
“Chị Thuỳ… chị giúp em với… em không chịu nổi nữa…”
Tôi quay phắt sang:
“Ngọc! Em vừa bị gì? Sao em hét lên như vậy?”
Ngọc vừa khóc vừa lắc đầu, rồi nhìn sang Hải như nhìn thấy thứ đáng sợ nhất đời. Em ôm chặt tay tôi:
“Anh Hải… anh ấy… ảnh biết hết… ảnh biết em đang giấu chuyện!”
Tôi sững người. Hải lại bước tới một bước, ánh mắt lạnh tanh:
“Em nói đi. Em giấu cái gì?”
Tuấn tức điên, xông đến chắn trước mặt vợ:
“Anh Hải! Anh làm cái trò gì vậy? Vợ em nó vừa hoảng loạn, mẹ thì ngất. Anh còn đứng đó hỏi cung?”
Hải gằn giọng:
“Vậy mày hỏi nó xem! Sao nửa đêm nó chạy ra khỏi phòng như gặp ma! Còn tao… tao chỉ muốn biết ai đã phá túi áo tao!”
Cả nhà rối tung. Tôi hoang mang đến mức quên cả thở. Không khí như sợi dây sắp đứt. Và đúng lúc đó, tiếng còi xe cấp cứu vang lên ngoài ngõ.
Nhân viên y tế vào kiểm tra, đo huyết áp, may mà bà Hồng chỉ bị tụt huyết áp đột ngột do sốc và tim yếu. Họ khuyên đưa bà lên trạm y tế theo dõi. Tuấn đi cùng mẹ. Nhà còn lại tôi, Hải và Ngọc.
Khi cửa vừa đóng, Ngọc như sụp xuống. Em ngồi bệt dưới sàn, nước mắt giàn giụa:.....
đợi phần 2 ra tiếp
