Quyết tâm b:ỏ vợ làm công nhân để cưới con gái Giám đốc làm vợ, đời tôi coi như lên hương từ đây, ai ch//ửi “ch//ó ch//ui gầm chạn” cũng được. Miễn có tiền! Đêm tân hôn tôi háo hức động phòng với cô vợ lá ngọc cành vàng, ai ngờ khi vợ vừa v//én v//áy lên… tôi la/o vội ra ngoài… nhưng cửa đã đóng… quá muộn rồi….

 

Quyết tâm b:ỏ vợ làm công nhân để cưới con gái Giám đốc làm vợ, đời tôi coi như lên hương từ đây, ai ch//ửi “ch//ó ch//ui gầm chạn” cũng được. Miễn có tiền! Đêm tân hôn tôi háo hức động phòng với cô vợ lá ngọc cành vàng, ai ngờ khi vợ vừa v//én v//áy lên… tôi la/o vội ra ngoài… nhưng cửa đã đóng… quá muộn rồi….



Chiến :...... đứng trước gương, tay run run chỉnh lại chiếc cà vạt hàng hiệu trị giá bằng cả tháng lương của cô vợ làm công nhân bình thường trước đây. Trong gương phản chiếu hình ảnh một chú rể bảnh bao, tóc vuốt keo bóng lộn, toát lên vẻ thành đạt của một doanh nhân trẻ. Bên ngoài sảnh tiệc, tiếng nhạc giao hưởng du dương, ánh đèn pha lê lộng lẫy và hàng trăm quan khách thượng lưu đang nâng ly chúc tụng rôm rả.

Hôm nay là ngày Chiến cưới Thiên Kim – con gái rư//ợu của tổng giám đốc tập đoàn bất động sản lớn nhất thành phố.

Chiến nhếch mép cười khẩy, ký ức bất chợt dội về hình ảnh ánh mắt ầng ậc nước của Lan – người vợ cũ “ngh//èo rớt mồng tơi” khi gã né//m tờ đơn ly hôn vào m//ặt cô ấy cách đây 3 tháng. “Anh chán cái cảnh đi làm về ch/ui r/úc trong cái phòng trọ 15 mét vuông rồi. Lan ạ, em rất tốt nhưng em không giúp anh đổi đời được. Anh cần tiền, cần quyền lực.”


Lan không g/ào th/ét, không níu kéo, chỉ lặng lẽ ký đơn rồi xách chiếc vali cũ mèm rời đi trong chiều mưa. Lúc đó, Chiến thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ngàn cân. Ai chửi gã là đ/ồ kh/ốn n/ạn, là kẻ p/hụ bạ/c, hay thậm chí là “ch/ó ch/ui gầ/m chạn” cũng được. Thời đại này, sĩ diện có mài ra ăn được không? Với Chiến, chỉ có tiền mới là chân ái.

Và giờ đây, Chiến đã thắng. Đám cưới này là tấm vé thông hành đưa gã thẳng vào giới thượng lưu. Bố vợ đã hứa sẽ cất nhắc gã lên ghế Phó Giám đốc chi nhánh ngay sau tuần trăng mật.

Đêm tân hôn. Căn phòng tân hôn rộng thênh thang trong căn biệt thự triệu đô được trang hoàng bằng nến thơm và hoa hồng nhập khẩu. Thiên Kim ngồi trên giường, bu/ông lơ/i bờ vai trần trong chiếc váy ng/ủ lụa m/ỏng ma/nh màu đỏ rượ//u, quyến rũ đến ch///ết người. Cô ấy đẹp, một vẻ đẹp sắc sảo, kiêu kỳ và nồng nặc mùi tiền. Chiến uố//ng cạn l/y rư//ợu vang để lấy dũng khí, lòng rạo rực như l/ửa đ/ốt. Từ lúc yêu nhau đến giờ, Kim luôn giữ khoảng cách, nói muốn giữ gìn sự thiêng liêng đến đêm tân hôn. Điều đó càng khiến Chiến tin rằng mình đã vớ được một tiểu thư khuê các, ngoan hiền hiếm có.


– “Lại đây với em nào, chồng yêu”. – Kim ngoắc tay, giọng l/ả lư/ớt đầy m/ê hoặc. Chiến l/o đến như một con thi/êu th/ân, ôm chầm lấy cô vợ vàng ngọc…. để rồi…

…Chiến vừa ôm lấy Thiên Kim thì bàn tay cô chợt giữ chặt cổ tay anh, lực mạnh đến bất ngờ.

– “Khoan đã.”

Giọng Kim trầm xuống, không còn vẻ lả lơi lúc nãy. Cô chậm rãi vén váy ngủ lên quá đầu gối.

Chỉ một giây sau, toàn thân Chiến cứng đờ.

Không phải vì ham muốn.
Mà vì kinh hoàng.

👉 Trên đùi phải của Thiên Kim, một vết sẹo dài ngoằn ngoèo, tím tái, thô kệch, như từng bị dao rạch sâu rồi khâu lại cẩu thả.
👉 Còn đùi trái… là một mảng da ghép, màu sắc lệch hẳn, lạnh lẽo như da người chết.

Chiến bật lùi một bước, mặt tái mét:
– “C… cái gì thế này?”

Thiên Kim không hề che giấu. Cô buông váy xuống, ngả người dựa vào đầu giường, ánh mắt sắc lạnh đến rợn người.
– “Anh tưởng làm dâu nhà giàu thì phải hoàn hảo, không tì vết à?”

Chiến nuốt khan, mồ hôi túa ra sau lưng.
– “Nhưng… nhưng bố em… chưa từng nói…”

Kim bật cười. Tiếng cười khô khốc, không hề có chút cảm xúc.
– “Ông ấy chỉ cần một thằng con rể biết điều. Còn con gái ông ấy từng trải qua cái gì… không quan trọng.”

Cô đứng dậy, từng bước tiến lại gần.
– “Anh có biết vì sao tôi phải cưới anh không?”

Chiến lắc đầu, tim đập loạn nhịp.
– “Vì anh tham tiền. Vì anh sẵn sàng bỏ vợ, bỏ quá khứ, bỏ cả lòng tự trọng để đổi lấy địa vị.”

Cô ghé sát tai anh, thì thầm:
– “Những thằng như anh… dễ điều khiển nhất.”

Chiến giật mình quay người định chạy.
Nhưng cửa phòng tân hôn đã khóa chặt từ bên ngoài.

Anh lao tới đập cửa:
– “Mở cửa! Có ai không?!”

Bên ngoài hoàn toàn im lặng.

Phía sau lưng, giọng Thiên Kim vang lên bình thản:
– “Yên tâm. Đêm tân hôn nào bố tôi cũng làm thế. Không ai được phép làm gián đoạn.”

Chiến quay lại, hoảng loạn:
– “Em… em muốn gì ở tôi?”

Thiên Kim chậm rãi ngồi xuống ghế, bắt chéo chân, ánh mắt lạnh băng:
– “Rất đơn giản. Từ hôm nay, anh là con rối hoàn hảo của gia đình này.”
– “Anh sẽ ký những thứ cần ký.”
– “Anh sẽ đứng tên những thứ cần đứng.”
– “Và khi cần… anh sẽ là vật thế mạng.”

Chiến run rẩy:
– “Nếu… nếu tôi không đồng ý?”

Thiên Kim mỉm cười, đưa điện thoại lên. Trên màn hình là ảnh Lan – vợ cũ của Chiến – đang bế một đứa trẻ trước một cửa hàng nhỏ, kèm địa chỉ rõ ràng.
– “Anh nghĩ xem… một người phụ nữ nghèo, không chỗ dựa… có dễ gặp ‘tai nạn’ không?”

Chiến quỵ xuống sàn.

Lúc này anh mới hiểu:
👉 Tiền bạc không phải phần thưởng.
👉 Hôn nhân này không phải bệ phóng.
👉 Còn anh… chỉ là món hàng đổi chác.

Đêm tân hôn ấy, trong căn phòng xa hoa, Chiến không hề động phòng.
Anh ngồi co rúm trong góc, nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa kính, lần đầu tiên trong đời hối hận vì đã coi thường hai chữ “bình yên”.

thông báo

Bài đăng phổ biến

Vừa Sinh Ra Đã Bị Gia Đình Giàu Có Ruồng Bỏ Vì Vết Bớt, Sự Thật Động Trời Phía Sau Khiến Ai Cũng S;ốc

Bị Chồng đ;uổi đi, tôi đành nhận lời làm vợ anh phụ hồ để có chỗ ở, 3 tháng sau ch/oáng v/áng khi..

Ông bà chăm cháu mà nói ra 7 câu này thì sớm tan cửa nát nhà, nhất là điều đầu tiên

Chu Ngọc Quang Vinh chính thức lên tiếng: Sau khi đăng nội dung thể hiện vô ơn với đất nước

Đúng ngày 49 của vợ, tôi lau dọn bàn thờ thì t/á/i mặt thấy bát hương bốc cháy ngùn ngụt. Nghi có điềm, tôi nhìn kĩ thì ở dưới là một tờ giấy nhỏ, đọc từng dòng mà tôi run rẩy biết sự thật về người vợ quá cố

Bố và con gái đi du lịch biển cuối tuần nhưng không bao giờ trở về – Sau 10 năm, vợ ông mới biết lý do

Anh trai từ bỏ ước mơ nuôi 3 em gái thành tài, 20 năm sau bà nội hối hận quá muộn

Tôi vừa vẫy vừa gào lên: – Làm ơn chở em tới trường thi với! Xe em h/ỏng, không có điện thoại! Làm ơn…!

2 con à, đừng tr;á;ch bố! Có trách thì tr;á;;ch mẹ con đã làm việc đó. Giờ bố sẽ đưa các con đi cùng. Nhưng trước khi đi, bố muốn mẹ con phải chứng kiến tất cả… Lời người bố nói với 2 con trước khi tự tay… trên cầu Bến Thủy

Chồng bắt vợ bỏ th;ai để dễ bề đến với người khác, vợ quyết định bỏ tr;ốn vào miền nam sinh con. 7 năm sau cô dắt 2 con trai trở về, bắt đầu kế hoạch khiến chồng cũ đ;iêu đ;ứng