Đi làm khu công nghiệp quần quật cả ngày lẫn đêm, chồng tôi ở nhà chỉ việc lo cơm nước nhưng sướng quá hóa rồ, vào hôm tan ca sớm tôi trở về nhà thì thấy họ chồng bế chị hàng xóm tình tứ, tôi không bắt tận tay chỉ lẳng lặng đi mua mắm tôm và rồi ngay sau đó…
Tôi làm công nhân khu công nghiệp.
Ca ngày, ca đêm, tăng ca triền miên. Có những hôm đứng máy mười hai tiếng liền, về tới nhà chân tay rã rời, chỉ muốn lăn ra ngủ.
Còn chồng tôi thì ở nhà.
Nấu cơm, giặt đồ, đưa con đi học.
Ai cũng bảo: “Sướn;/g thế còn gì.”
Nhưng sư;/ớng quá… hóa rồ.
Hôm đó tôi tan ca sớm. Không báo trước. Trong đầu chỉ nghĩ đến bữa cơm nóng và cái giường quen.
Nhà khóa hờ.
Tôi vừa bước tới cửa thì nghe tiếng cười khúc khích.
Giọng phụ nữ. Rất quen.
Tôi đứng chế;/t trân.
Qua khe cửa, tôi thấy chồng tôi đang bế chị hàng xóm — chị ta ngồi gọn trong lòng anh, tay quàng cổ, miệng cười ngọt lịm.
Tôi không xông vào.
Không gào.
Không làm ầm.
Tôi lùi lại, đóng cửa nhẹ như chưa từng xuất hiện.
Tôi đi thẳng ra chợ.
Tôi mua một bọc mắm tôm — loại nặng mùi nhất.
Thêm ít bột ớt.
Và một cuộn băng keo.
Về đến nhà, họ vẫn chưa phát hiện ra tôi.
Tôi lặng lẽ vào phòng ngủ, mở tủ, lấy toàn bộ quần áo của chồng — từ áo đi chơi, đồ công sở, đến cả quần lót.
Tôi trộn mắm tôm với ớt, quấy đều.
Rồi xoa kỹ từng món. Không sót.
Xong xuôi, tôi bắt đầu trả đũa bằng cách không ai ngờ tới…..

…xong xuôi, tôi bắt đầu trả đũa bằng cách không ai ngờ tới.
Tôi gom tất cả số quần áo đã “ướp mắm” ấy, gấp gọn gàng như mọi ngày, rồi xếp lại ngay ngắn vào tủ. Cửa tủ đóng kín. Phòng ngủ sạch sẽ. Mọi thứ trông bình thường đến đáng sợ.
Tôi rửa tay thật kỹ, thay bộ đồ khác, nấu cơm như chưa có chuyện gì xảy ra.
Đến lúc họ lén lút mở cửa sau để tiễn nhau, tôi đã ngồi sẵn ở bàn ăn.
Chồng tôi giật mình.
Chị hàng xóm cứng người.
Tôi mỉm cười:
— Tan ca sớm. Về ăn cơm cho nóng.
Không ai nói gì. Chị ta lí nhí chào rồi chuồn vội. Chồng tôi ngồi xuống, lưng thẳng như học sinh bị gọi tên. Tôi không hỏi. Không tra vấn. Không nước mắt.
Ăn xong, tôi dọn mâm, quay vào phòng.
— Anh tắm đi. Em giặt đồ xong rồi, để sẵn trong tủ.
Anh ta ậm ừ, vẻ mặt nhẹ nhõm như vừa thoát nạn.
Mười phút sau—
Tiếng thét vang lên từ phòng ngủ.
— CÁI GÌ ĐÂY?!!
Tôi bước ra, tay cầm ly nước, nghiêng đầu:
— Quần áo anh đó. Sao vậy?
Anh ta lôi ra một chiếc áo sơ mi, mặt tái mét. Mùi mắm tôm ớt bùng lên trong căn phòng kín. Càng hoảng, anh ta càng bới—áo nào áo nấy, quần nào quần nấy, không sót một thứ.
— Cô… cô làm cái trò gì vậy hả?!
Tôi đặt ly nước xuống, giọng bình thản:
— Em tưởng anh thích đồ mặn. Thấy anh bế người ta ngọt ngào quá, em sợ anh nhạt miệng.
Anh ta lắp bắp, định nói gì đó thì tôi chặn lại:
— Quần áo anh, em giặt cho anh suốt mấy năm. Hôm nay em nêm nếm hơi tay. Không vừa thì… tự giặt lại đi.
Tôi quay vào phòng, kéo vali ra. Không vội. Không run.
— Em đi đâu? — anh ta cuống cuồng.
— Đi làm ca đêm. — tôi đáp. — À, quên nói… em đã chụp lại hết rồi. Không phải để đánh ghen. Để nộp đơn.
Tôi kéo vali qua cửa. Trước khi đi, quay lại nói thêm một câu, nhẹ như gió:
— Cơm nước em lo được. Tiền em kiếm được. Gia đình em gánh được.
Chỉ có chồng là em không cần người ở nhà quá rảnh để sinh hư.
Cánh cửa khép lại.
Phía sau, mùi mắm tôm nồng nặc—
thứ mùi ám rất lâu, rửa bao nhiêu lần cũng còn.
Còn tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm tăng ca,
bước ra ngoài nhẹ người.