Gã giám đốc v:a ch:ạm với ông lão chở trứng khiến trứng vỡ tung tóe. Hắn khó chịu xuống xe hất cằm: “Chỗ trứng th:ối này giá bao nhiêu”

 Chiếc ô tô màu đen bóng loáng rẽ gấp ở khúc cua làng, tiếng phanh “két” chói tai vang lên, rồi rầm! — một chiếc xe máy cà tàng chở hai sọt trứng lớn đổ nhào ra đường. Trứng vỡ nhoe nhoét, vàng trắng loang lổ giữa nắng trưa.

Ông lão hơn sáu mươi, dáng người còm cõi, tay chân run run dựng xe dậy. Khuôn mặt ông tái đi vì tiếc, vì sợ. Mấy sọt trứng ấy là công ông đi mấy chục cây số từ sáng sớm để bán lấy tiền thuốc cho vợ.


Cửa xe ô tô mở ra, bước xuống là một gã đàn ông ăn mặc sang trọng, cổ tay đeo đồng hồ đắt tiền, giọng hách dịch vang lên:
– “Trời đất! Ông đi kiểu gì vậy? Xe tôi mà trầy một vết là ông đền nổi không? Chỗ trứng thối này giá bao nhiêu?”

Cả xóm kéo ra xem. Ông lão cúi gằm, giọng khàn đi:
– “Dạ… chỉ là trứng gà nhà quê thôi, cháu. Tôi đi chậm, mà xe cậu rẽ gấp quá…”

Gã nhà giàu khoanh tay cười khẩy, rút ví ném ra vài tờ tiền:
– “Thôi, đây, vài trăm nghìn đủ mua lại cả đống trứng này rồi! Lần sau ra đường thì tránh xa ô tô ra.”

Mọi người xung quanh nhìn cảnh ấy, không ai nói gì, chỉ thấy thương cho ông lão. Ông nhặt từng vỏ trứng bể, gom lại, chẳng nói thêm lời nào.

Ba ngày sau, gã nhà giàu đến công ty. Vừa bước vào cổng, bảo vệ chặn lại:
– “Xin lỗi anh, hôm nay có đoàn thanh tra từ thiện của huyện đến, yêu cầu gặp Giám đốc Hưng.”

Hắn gật đầu, tự tin bước vào phòng họp. Nhưng khi cánh cửa mở ra, gã sững người — ngồi giữa bàn là ông lão hôm nọ, trong bộ áo sơ mi giản dị, bên cạnh là Chủ tịch huyện.

Ông lão nhìn hắn, giọng trầm ấm nhưng nghiêm nghị:
– “Tôi là Nguyễn Văn Hòa, Chủ tịch quỹ hỗ trợ nông dân nghèo. Hôm đó, tôi chỉ muốn thử lòng một người mà chúng tôi định chọn làm đại sứ thiện nguyện.”

Căn phòng im phăng phắc. Gã nhà giàu mặt tái nhợt, lắp bắp không nói nổi.

Ông Hòa chỉ khẽ mỉm cười:
– “Không phải ai đi xe cũ cũng nghèo, và không phải ai đi ô tô cũng giàu có thật đâu. Có những thứ quý hơn tiền — đó là lòng người.”

Từ hôm đó, người ta không còn thấy gã nhà giàu hống hách nữa. Mỗi sáng, trước cổng công ty, hắn thường dừng lại, mua mấy bó rau, chục trứng từ những người nông dân đi ngang.
Và bao giờ cũng nói khẽ, gần như một lời chuộc lỗi:
– “Trứng này… chắc không thối đâu nhỉ?”



thông báo

Bài đăng phổ biến

Vừa Sinh Ra Đã Bị Gia Đình Giàu Có Ruồng Bỏ Vì Vết Bớt, Sự Thật Động Trời Phía Sau Khiến Ai Cũng S;ốc

Bị Chồng đ;uổi đi, tôi đành nhận lời làm vợ anh phụ hồ để có chỗ ở, 3 tháng sau ch/oáng v/áng khi..

Ông bà chăm cháu mà nói ra 7 câu này thì sớm tan cửa nát nhà, nhất là điều đầu tiên

Chu Ngọc Quang Vinh chính thức lên tiếng: Sau khi đăng nội dung thể hiện vô ơn với đất nước

Đúng ngày 49 của vợ, tôi lau dọn bàn thờ thì t/á/i mặt thấy bát hương bốc cháy ngùn ngụt. Nghi có điềm, tôi nhìn kĩ thì ở dưới là một tờ giấy nhỏ, đọc từng dòng mà tôi run rẩy biết sự thật về người vợ quá cố

Bố và con gái đi du lịch biển cuối tuần nhưng không bao giờ trở về – Sau 10 năm, vợ ông mới biết lý do

Anh trai từ bỏ ước mơ nuôi 3 em gái thành tài, 20 năm sau bà nội hối hận quá muộn

Tôi vừa vẫy vừa gào lên: – Làm ơn chở em tới trường thi với! Xe em h/ỏng, không có điện thoại! Làm ơn…!

2 con à, đừng tr;á;ch bố! Có trách thì tr;á;;ch mẹ con đã làm việc đó. Giờ bố sẽ đưa các con đi cùng. Nhưng trước khi đi, bố muốn mẹ con phải chứng kiến tất cả… Lời người bố nói với 2 con trước khi tự tay… trên cầu Bến Thủy

Chồng bắt vợ bỏ th;ai để dễ bề đến với người khác, vợ quyết định bỏ tr;ốn vào miền nam sinh con. 7 năm sau cô dắt 2 con trai trở về, bắt đầu kế hoạch khiến chồng cũ đ;iêu đ;ứng