Cưới 8 năm chồng mới cho vợ con về ngoại ăn Tết, thấy ngôi nhà cũ n/át anh QU//ÁT ẦM LÊN: “Cái ổ chu//ột thế này mà ngày nào cũng đòi về”. Anh ta chìa ra 500 ngàn bảo

 

Cưới 8 năm chồng mới cho vợ con về ngoại ăn Tết, thấy ngôi nhà cũ n/át anh QU//ÁT ẦM LÊN: “Cái ổ chu//ột thế này mà ngày nào cũng đòi về”. Anh ta chìa ra 500 ngàn bảo
Cưới 8 năm chồng mới cho vợ con về ngoại ăn Tết, thấy ngôi nhà cũ n/át anh QU//ÁT ẦM LÊN: “Cái ổ chu//ột thế này mà ngày nào cũng đòi về”. Anh ta chìa ra 500 ngàn bảo: “Đưa ông bà ngoại. Ở quê chắc cả năm mới nhìn thấy đồng tiền to thế này”. Ai ngờ vợ quê đủng đỉnh bảo: “Tiền của anh anh cầm lấy mà đi về đổ xăng chứ bố mẹ tôi không thiếu. Ông bà vừa xây cái biệt thự 4 tỷ kia kìa, mai làm 100 mâm khao cả làng đấy. Người thành phố còn chả có cái nhà như thế mà ở, sao tôi lại chẳng đòi về”…

Hùng là trai phố, lấy Lan – một cô gái tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp. Ngay từ ngày yêu nhau, Hùng đã luôn tự cho mình cái quyền “bề trên”. Anh ta coi việc lấy Lan là một sự ban ơn, là “vớt” cô ra khỏi cái ngh/èo. Suốt 8 năm làm dâu, Lan sống như cái bóng trong nhà chồng. Tết năm nào cũng vậy dù Tết âm hay Tết dương Hùng cũng lấy cớ: “Con còn nhỏ”, “Đi lại vất vả”, “Nội đông khách cần người lo cỗ bàn” để cấ/m tiệt đường về ngoại của vợ. Năm nay, bố Lan gọi điện báo ố/m, mẹ kh/óc hết nước mắt, Lan mới liều mình làm căng một trận. Hùng miễn cưỡng đồng ý nhưng suốt dọc đường đi, anh ta không ngừng ch/ì chi/ết, đ/ay ngh/iến.

“Đến chưa? Còn bao xa nữa? Mùi ph//ân tr//âu nồng nặc thế này mà cô cũng hít được à?” Hùng /b/ịt m/ũi, vẻ mặt gh/ê tở/m. “Sắp đến rồi, anh rẽ trái đoạn cây đa đằng kia là tới nhà cũ của bố mẹ,” Lan đáp, giọng bình thản lạ thường. Chiếc xe dừng lại trước một cái cổng gỗ mối mọt, xiêu vẹo. Bên trong là nếp nhà ngói 3 gian cũ kỹ, rêu phong phủ đầy, tường vôi bong tróc từng mảng lớn lộ cả gạch đỏ. Sân gạch vỡ nham nhở, cỏ dại mọc lút cả lối đi. Cảnh tượng hoa/ng tà/n khiến ai nhìn vào cũng thấy ái ngại.
a
Hùng bước xuống xe, nhìn quanh một lượt rồi bỗng nhiên… qu/át ầ/m lên, tiếng quát vang vọng cả xóm vắng: “Trời đất ơi! Cô nhìn xem! Đây mà là chỗ cho người ở à? Cái ổ ch//uột thế này mà ngày nào cô cũng kh/óc ló/c đòi về là sao? Cô định để tôi và con ch/ui rú/c vào cái chỗ ẩm thấp, h/ôi há/m này mấy ngày Tết ư? Cô muốn làm nhục mặt thằng Hùng này à? Đừng có mơ tôi ng/ủ lại đây nhé. Thắp hương xong bố con tôi ra khách sạn huyện ngủ, cô muốn ở thì tự đi mà ở. Sáng mai lên xe về hết”.

… Hùng vừa dứt lời thì lôi ví ra, rút vội một tờ tiền mới cứng, chìa thẳng về phía Lan, giọng khinh khỉnh:

– “Đây, 500 nghìn.
Đưa cho ông bà ngoại cô đi.
Ở cái xó này chắc cả năm mới thấy nổi đồng tiền to thế này.”

Lan không đón lấy.

Cô từ từ đặt con xuống ghế sau, chỉnh lại áo khoác cho con ngay ngắn, rồi đủng đỉnh bước xuống xe. Gương mặt Lan không hề tái đi, cũng chẳng run rẩy. Trái lại, bình thản đến mức khiến Hùng chột dạ.

Lan nhìn tờ tiền trong tay chồng, mỉm cười rất nhẹ:

– “Tiền của anh, anh cầm lấy mà đổ xăng đi.
Bố mẹ tôi không thiếu.”

Hùng sững người:

– “Cô nói cái gì?”

Lan quay người, chỉ tay về phía cuối con đường làng, nơi một dãy rào trắng mới tinh thấp thoáng sau hàng cau thẳng tắp:

– “Anh thấy cái nhà sơn trắng, cổng sắt đen kia không?”
– “Biệt thự 4 tỷ, bố mẹ tôi vừa xây xong tháng trước.”

Hùng cau mày, cười khẩy:

– “Cô đừng có bịa chuyện hù tôi. Nhà quê mà bày đặt…”

Lan cắt ngang, giọng đều đều nhưng sắc lạnh:

– “Cái nhà nát này là nhà cũ để thờ ông bà tổ tiên.
– Còn nhà mới… bố mẹ tôi chuyển ra ở rồi.”

Cùng lúc đó, tiếng xe ô tô vang lên.
Một chiếc Ford Everest từ từ chạy tới, dừng ngay trước cổng. Người đàn ông trung niên mặc áo len xám, tóc hoa râm bước xuống. Là bố Lan.

Phía sau là mẹ Lan, tay xách giỏ quà, dáng người gầy nhưng thần sắc quắc thước.

– “Con Lan về rồi à?” – mẹ Lan mừng rỡ.
– “Cháu ngoại tôi lớn quá rồi…”

Hùng đứng đơ ra như tượng đá.

Bố Lan liếc nhanh chiếc Mazda bóng lộn, rồi nhìn sang Hùng, gật đầu xã giao:

– “Cháu là Hùng phải không?
Cảm ơn cháu đã cho vợ con về quê. Tám năm rồi mới thấy mặt.”

Câu nói nhẹ tênh, nhưng như một cái tát thẳng mặt.

Lan tiếp lời, giọng vẫn bình thản:

– “À bố, mai bố nhớ nhắc đội nấu cỗ chuẩn bị đủ nhé.
100 mâm, khao cả làng.
Mình xây nhà mới, không làm to người ta lại bảo keo.”

Mẹ Lan cười hiền:

– “Ừ, người thành phố còn chưa chắc có cái nhà tử tế như thế mà ở, huống gì ở quê.”

Hùng tái mặt thật sự.

500 nghìn trên tay anh ta bỗng trở nên nhục nhã đến thừa thãi.
Chiếc Mazda mà anh từng tự hào bỗng nhỏ bé, lạc lõng giữa con đường quê đỏ bụi.

Lan quay sang Hùng, ánh mắt lần đầu tiên sau 8 năm không còn nhún nhường:

– “Anh bảo tôi hay đòi về?”
– “Ừ. Vì nơi này chưa bao giờ là chốn để xin xỏ ai cả.”
– “Là nơi sinh ra tôi.
Là nơi bố mẹ tôi đủ giàu để không cần cúi đầu trước ai.”

Lan bế con lên, bước thẳng về phía bố mẹ, không quay đầu lại:

– “Anh không quen thì khỏi ở lại.
– Tết này, mẹ con tôi ở quê.”

Hùng đứng chết lặng giữa sân gạch nứt nẻ của ngôi nhà cũ.
Lần đầu tiên trong đời, anh ta hiểu ra một điều cay đắng:

👉 Có những người phụ nữ im lặng không phải vì họ thấp kém…

mà vì họ đang đợi đúng ngày để ngẩng đầu.Chiếc xe Mazda 3 bóng lộn rẽ vào con đường đất đỏ bụi mù, xóc nảy tưng bưng khiến Hùng nhăn mặt, đ/ập tay vô lăng ch//ửi thề: “Biết thế này có ch//ết tôi cũng không về. Đường với sá, đi thế này thì n/át h/ết cả gầm xe. Đã bảo ở lại thành phố ăn Tết cho sướng, cô cứ nằng nặc đòi về cái chốn kh/ỉ h/o c/ò g/áy này làm gì không biết!”

Ngồi ở ghế phụ, Lan chỉ im lặng nhìn ra cửa sổ, tay ôm chặt đứa con nh/ỏ đang ngủ gật. 8 năm. Đã 8 năm kể từ ngày cưới, đây là lần đầu tiên Hùng chịu cho mẹ con cô về quê ngoại ăn Tết.


thông báo

Bài đăng phổ biến

Vừa Sinh Ra Đã Bị Gia Đình Giàu Có Ruồng Bỏ Vì Vết Bớt, Sự Thật Động Trời Phía Sau Khiến Ai Cũng S;ốc

Bị Chồng đ;uổi đi, tôi đành nhận lời làm vợ anh phụ hồ để có chỗ ở, 3 tháng sau ch/oáng v/áng khi..

Ông bà chăm cháu mà nói ra 7 câu này thì sớm tan cửa nát nhà, nhất là điều đầu tiên

Chu Ngọc Quang Vinh chính thức lên tiếng: Sau khi đăng nội dung thể hiện vô ơn với đất nước

Đúng ngày 49 của vợ, tôi lau dọn bàn thờ thì t/á/i mặt thấy bát hương bốc cháy ngùn ngụt. Nghi có điềm, tôi nhìn kĩ thì ở dưới là một tờ giấy nhỏ, đọc từng dòng mà tôi run rẩy biết sự thật về người vợ quá cố

Bố và con gái đi du lịch biển cuối tuần nhưng không bao giờ trở về – Sau 10 năm, vợ ông mới biết lý do

Anh trai từ bỏ ước mơ nuôi 3 em gái thành tài, 20 năm sau bà nội hối hận quá muộn

Tôi vừa vẫy vừa gào lên: – Làm ơn chở em tới trường thi với! Xe em h/ỏng, không có điện thoại! Làm ơn…!

2 con à, đừng tr;á;ch bố! Có trách thì tr;á;;ch mẹ con đã làm việc đó. Giờ bố sẽ đưa các con đi cùng. Nhưng trước khi đi, bố muốn mẹ con phải chứng kiến tất cả… Lời người bố nói với 2 con trước khi tự tay… trên cầu Bến Thủy

Chồng bắt vợ bỏ th;ai để dễ bề đến với người khác, vợ quyết định bỏ tr;ốn vào miền nam sinh con. 7 năm sau cô dắt 2 con trai trở về, bắt đầu kế hoạch khiến chồng cũ đ;iêu đ;ứng