Hai bố con lên xe, phóng qua những con phố đông đúc. Gió thổi mát rượi, Minh ngồi sau, lẩm nhẩm lại công thức toán học. Điểm thi cách nhà hơn mười cây số, và ông Hùng chọn con đường tắt qua khu phố nhỏ để tránh tắc đường. Nhưng khi vừa rẽ vào một ngõ hẹp, một chiếc ô tô màu đen bất ngờ lùi ra từ gara. Ông Hùng phanh gấp, nhưng không kịp. “Rầm!” Đầu xe máy đập vào đuôi ô tô, tạo một vết xước dài.
Ông Hùng vội dựng xe, kiểm tra xem Minh có sao không. May mắn, cả hai chỉ bị xây xát nhẹ. Nhưng từ ô tô, một người đàn ông trung niên, mặc vest chỉnh tề, bước xuống với vẻ mặt cáu kỉnh. “Ông đi kiểu gì thế hả? Nhìn cái xe tôi này!” – ông ta chỉ vào vết xước, giọng gay gắt. Ông Hùng vội xin lỗi, giải thích rằng mình đang chở con đi thi, mong được thông cảm để đi tiếp. Nhưng người đàn ông không chịu. “Thi cử gì? Đền tiền đã! Xe tôi mới mua, ông biết bao nhiêu không? Mười triệu, không thương lượng!”
Minh đứng bên, lòng như lửa đốt. Cậu nhìn đồng hồ: còn chưa đầy một tiếng nữa là vào phòng thi. “Chú ơi, cháu xin chú, cho bọn cháu đi thi đã, rồi quay lại giải quyết được không ạ?” – Minh gần như van nài. Nhưng người đàn ông lắc đầu, gọi ngay bảo hiểm và cảnh sát giao thông. Ông ta kiên quyết giữ hai bố con lại, thậm chí còn chặn xe máy không cho di chuyển.
Thời gian trôi nhanh. Ông Hùng cố thương lượng, hứa sẽ chịu mọi chi phí sửa chữa sau khi Minh thi xong, nhưng người đàn ông không nhượng bộ. Cảnh sát đến, lập biên bản, và tình hình càng rối. Minh đứng đó, đôi mắt đỏ hoe, tay nắm chặt túi giấy tờ. Cậu biết, chỉ cần muộn vài phút, cậu sẽ không được vào phòng thi.
Cuối cùng, khi mọi chuyện tạm giải quyết, đồng hồ đã chỉ mười giờ sáng. Kì thi đã bắt đầu từ lâu. Minh ngồi thụp xuống vệ đường, nước mắt lăn dài. Ông Hùng đứng bên, ôm lấy vai con, giọng nghẹn ngào: “Bố xin lỗi, Minh ơi. Lỗi tại bố.” Minh lắc đầu, không nói gì, nhưng trong lòng cậu là một khoảng trống lớn. Giấc mơ đại học, bao ngày nỗ lực, giờ tan biến chỉ vì một khoảnh khắc trên đường.
Hai bố con lặng lẽ dắt xe về. Mặt trời đứng bóng, cái nắng oi ả như chực thiêu rụi cả niềm hy vọng cuối cùng còn sót lại. Minh không khóc nữa, cậu chỉ im lặng bước bên cha, như thể nếu mở lời, nước mắt sẽ lại trào ra.
Bỗng nhiên, ông Hùng dừng lại, nhìn con trai:
“Minh này... nếu con muốn thi lại sang năm, bố sẽ cùng con ôn. Bố xin nghỉ việc cũng được. Dù có muộn một năm, bố vẫn tin con sẽ làm được.”
Minh nhìn cha. Mái tóc đã điểm bạc, vết trầy trên trán vẫn còn rỉ máu, đôi mắt đầy áy náy — và tình thương vô bờ. Cậu thấy cổ họng nghẹn lại. Không phải vì nỗi buồn thi trượt, mà vì tình yêu thương đang ôm trọn mình giữa ngày nắng gắt.
Cậu gật đầu. Không nói lời nào, nhưng nắm lấy tay cha thật chặt.
Chiều hôm ấy, sau khi trở về nhà và rửa sạch vết thương, Minh ngồi vào bàn học. Tập đề vẫn còn đó, sách vở vẫn mở. Cậu không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng cậu biết, con đường vẫn chưa kết thúc. Chỉ là, nó rẽ sang một hướng khác — khó khăn hơn, nhưng có cha đi cùng.
Ngoài hiên, ánh nắng xuyên qua tán lá, rơi lấp lánh như những hạt hy vọng lặng thầm.
