Mẹ chồng 94 tuổi đã qua đời nhưng đột ngột sống lại, sau đó bà không ngủ vào ban đêm và liên tục đòi ăn

 Mẹ chồng tôi hưởng thọ 94 tuổi, cả họ hàng tang tóc, lo liệu hậu sự đâu vào đó. Ai ngờ, đúng đêm thứ ba sau lễ tang, khi mọi người còn đang mệt mỏi thì bà… đột ngột mở mắt sống lại. Cả nhà vừa mừng vừa sợ, tưởng là phúc lớn, nào ngờ từ hôm đó trở đi cuộc sống thành địa ngục.



Bà không ngủ vào ban đêm, mắt trắng dã, cứ ngồi lầm lũi trong góc rồi bất thình lình gõ bát, đòi ăn liên tục. Cơm vừa bưng ra, bà bốc thẳng tay, ngoạm cả bát như kẻ đói lâu ngày, tiếng nhai nghiến rợn người. Các cháu trong nhà hoảng sợ, khóc ré lên không dám đến gần, còn người lớn thì dựng tóc gáy mà không biết phải xử trí thế nào.

Đêm càng về khuya, tiếng lục bát, tiếng nghiến răng nghiến bát của bà vang vọng khắp nhà. Cả họ không ai dám chợp mắt. Đến đúng 3 giờ sáng, trong cảnh cùng cực, tôi đành mời thầy về.

Vừa bước vào cửa, thầy sững sờ, mặt tái mét. Thầy run giọng bảo:
“Đây không còn là người nữa… bà cụ đã bị vong đói nhập vào, không phải linh hồn của mẹ các người.”

Nghe câu đó, con cháu trong nhà hoảng loạn hét ầm cả lên, kẻ thì quỳ lạy van xin, kẻ thì chạy tán loạn ra sân. Còn mẹ tôi lúc ấy, với khuôn mặt méo mó khác hẳn thường ngày, quay ngoắt sang nhìn thầy bằng ánh mắt đỏ ngầu và phát ra một tràng cười… khiến tất cả như ngã quỵ tại chỗ. Thầy đứng chết lặng giữa cửa, mồ hôi nhỏ giọt trên trán dù ngoài trời se lạnh. Ông không bước vào vội, mà lùi lại một bước, giọng khàn đặc:

“Các người… các người ngu dại lắm. Bà cụ không phải bị vong đói nhập nữa đâu… mà là thứ khác… thứ không nên gọi tên.”

Ngay lúc ấy, mẹ chồng tôi – hay cái xác đang đội lốt bà – ngẩng đầu lên. Đôi mắt giờ trũng sâu, chỉ còn lòng trắng đục ngầu, nhìn thẳng vào thầy. Bà nhe răng, rít lên từng tiếng khô khốc, “Mày… gọi… tao… về đây, nhớ không?”

Cả nhà như chết sững.

Thầy run rẩy rút ra một chuỗi hạt và ném nắm tro quanh chỗ bà ngồi. Nhưng tro chưa kịp chạm đất, thì bà đã bật người lao đến – không phải đi, không phải bò – mà trườn là là sát đất như một con thú đói, nhanh khủng khiếp.

Bà tóm lấy tay thầy, kéo phắt vào trong. Đèn trong nhà chớp liên tục, lửa từ bếp bỗng bùng lên dữ dội dù không ai châm. Tiếng bát đĩa rơi vỡ loảng xoảng, tiếng ai đó khóc thét lẫn trong tiếng cười méo mó của bà.

Rồi... im bặt.

Chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc vang vọng trong căn nhà đặc mùi tanh tưởi.

Chúng tôi tìm thấy thầy sáng hôm sau – hay đúng hơn, những gì còn lại của ông: một mảnh áo cháy sém, vết máu loang đầy nền gạch, và dấu tay in sâu trong vách tường, như ai đó đã cố gào cầu cứu trong tuyệt vọng.

Mẹ chồng tôi? Không còn nữa. Xác bà biến mất. Không để lại chút dấu vết.

Từ đó, mỗi đêm đúng 3 giờ sáng, tiếng bát lách cách lại vang lên từ căn bếp – dù nhà chẳng ai nấu nướng gì vào giờ đó. Cơm cúng nguội lạnh luôn bị ai đó ăn sạch vào sáng hôm sau, chỉ còn lại vết nhai, dấu răng hằn rõ trên chiếc bát sứ trắng.

Còn đứa cháu út nhà tôi, mới bốn tuổi… nó hay lẩm bẩm giữa đêm:
“Bà lại ngồi góc kia rồi mẹ ơi. Bà nói… đói lắm.”

thông báo

Bài đăng phổ biến