Người đàn ông mặc đồ lấ-m le-m bùn đất đi rút 5 tỷ trong sổ tiết kiệm, nhân viên định báo bảo vệ thì ông chỉ thẳng tay ra cửa và rồi…
Người đàn ông mặc đồ lấm lem bùn đất đi rút 5 tỷ trong sổ tiết kiệm, nhân viên định báo bảo vệ thì ông chỉ thẳng tay ra cửa và rồi…
Trưa hè oi ả, chi nhánh ngân hàng trung tâm thành phố nhộn nhịp người ra vào. Ai nấy đều ăn mặc gọn gàng, sang trọng. Cho đến khi một người đàn ông xuất hiện – ông mặc chiếc áo sơ mi cũ nát, dính đầy bùn đất, chiếc quần kaki đã sờn và đôi dép lê nhựa bám đầy bụi. Mái tóc ông rối bù, khuôn mặt rám nắng, mồ hôi rịn ướt lưng áo.
Ông lững thững bước vào, rút từ túi áo ra một cuốn sổ tiết kiệm cũ kỹ, bìa đã nhăn nheo, rồi bước tới quầy giao dịch.
— "Tôi muốn rút toàn bộ số tiền trong sổ này," ông nói, giọng khàn đục.
Cô nhân viên tên Linh hơi cau mày, mắt lướt qua bộ dạng của ông. Cô liếc sang bảo vệ đang đứng gần cửa, định ra hiệu thì ông già giơ tay, chỉ thẳng ra cửa kính lớn.
— "Cậu nhìn đi…"
Linh và bảo vệ quay lại nhìn. Ngoài kia, chiếc xe cứu thương vừa đỗ xịch trước cửa. Một cô gái gầy gò, xanh xao đang được y tá đỡ xuống cáng. Cô đội nón bệnh nhân, tay cầm chiếc khăn nhỏ ướt sũng. Theo sau là một chàng trai trẻ gầy gò, ánh mắt lo âu nhìn người đàn ông bên trong.
Ông già nói tiếp, ánh mắt ánh lên vẻ cương quyết:
— "Con gái tôi cần phẫu thuật gan gấp. Tôi để dành số tiền này mười tám năm, từ ngày vợ nó mất. Làm thuê, phụ hồ, bốc vác, ai thuê gì làm nấy. Hôm nay tôi đến rút."
Không khí ở quầy giao dịch chùng xuống. Linh run tay cầm sổ, mở ra… và chết lặng.
Số dư: 5.218.000.000 đồng.
Linh quay sang trưởng phòng, giọng thì thầm:
— “Sổ thật. Đúng tên. CMND, giấy tờ đầy đủ.”
Trưởng phòng gật đầu, mắt vẫn dán vào người đàn ông đang đứng im lặng, đôi tay chai sạn nắm chặt và dính đầy vết trầy xước. Vài giây sau, ông rút trong túi áo một chiếc khăn nhỏ, nhẹ nhàng lau bàn tay trước khi ký tên lên giấy rút tiền.
Cô gái ngoài xe cứu thương khóc nấc khi ông già bước ra, trên tay cầm cọc tiền và hồ sơ viện phí. Ông chỉ nói khẽ:
— "Cha giữ lời rồi. Giữ mạng sống con lại, rồi tính tiếp."
Cô nhân viên ngân hàng nhìn theo bóng dáng lấm lem ấy khuất dần dưới nắng trưa, lòng dâng lên một cảm giác khó tả – vừa kính phục, vừa xót xa. Cô thì thầm với đồng nghiệp bên cạnh:
— "Đừng bao giờ đánh giá ai qua lớp bùn đất họ đang khoác. Bởi đằng sau đó… có khi là cả một đời làm người."
