Chồng tôi đã q;u/a đ/ờ;i gần năm qua nhưng 1 tuần nay, con gái cứ đi học về là khoe “Con gặp bố ở trường”. Không thể tin nổi, tôi l/é/n theo dõi thì rụng rời trước cảnh nhìn thấy giữa sân trường … Người kia chính là …
“Chồng tôi đã qua đời gần một năm trước. Mọi thứ tưởng chừng đang dần trở lại bình thường thì một tuần gần đây, con gái 7 tuổi của tôi cứ hớn hở khoe mỗi chiều đi học về: “Mẹ ơi, hôm nay con lại gặp bố ở trường đó!”. Tôi nghĩ con bé tưởng tượng do nhớ bố, nhưng rồi một chiều thứ Năm, tôi lén theo sau để chứng thực. Và tim tôi như muốn ngừng đập khi thấy một bóng người quen thuộc đang cúi xuống lau nước mắt cho con giữa sân trường… Người đó, chính là…”
Chồng tôi – Nam – mất vì tai nạn giao thông vào đúng đêm mưa tầm tã tháng 8 năm
ngoái. Chiếc xe container lấn làn trong lúc anh đang trên đường về sau ca trực.
Anh ra đi đột ngột, để lại tôi và bé An – con gái mới chỉ học lớp 1, bơ vơ
trong căn nhà vốn đầy tiếng cười.
Giai đoạn đầu sau tang lễ là một chuỗi ngày mịt mù. Bé An gần
như không nói năng gì, chỉ ôm chặt chú gấu bông cũ bố tặng và khóc mỗi đêm. Tôi
đưa con đi khám tâm lý, bác sĩ bảo rằng trẻ nhỏ hay tự dựng lên thế giới ảo để
đối phó với mất mát. Dần dần, con bé ổn hơn, trở lại trường, học hành chăm chỉ.
Tôi cứ tưởng mọi chuyện đã lùi vào dĩ vãng, rằng con bé đã học cách sống thiếu
cha.
Cho đến cách đây một tuần, khi nó đi học
về và cười toe toét:
– Mẹ ơi, hôm nay con gặp bố!
Tôi chết sững.
– Gặp… ai cơ con?
– Bố! Bố Nam ấy! Ở trường! Bố nói con ăn cơm phải ăn rau nhiều mới chóng lớn.
Tôi cứng người. Định bụng hỏi thêm nhưng rồi lại kìm lại. Có lẽ
chỉ là một trò tưởng tượng của đứa trẻ thiếu cha. Nhưng hôm sau, và hôm sau
nữa, con bé vẫn nói y hệt: “Hôm nay bố lại đến!”, “Bố ngồi ở gốc cây bàng trong
sân trường”.
Giấc mơ lặp lại thì có thể, nhưng liên tục cùng một chi tiết rõ ràng đến thế…
khiến tôi bắt đầu hoang mang.
Chiều thứ Năm, tôi xin nghỉ làm nửa buổi,
mang khẩu trang, đội mũ lưỡi trai để không ai nhận ra. Tôi đến trường con sớm,
nấp sau hàng cây gần cổng phụ – nơi có thể quan sát toàn sân.
Trường tiểu học giữa lòng thành phố, cây cối um tùm. Trẻ con ríu rít tan học,
tôi căng mắt tìm con bé. Rồi kìa – bé An đang cười tít mắt, chạy về phía một
người đàn ông cao gầy đang đứng dưới gốc cây bàng. Người đó cúi xuống lau mặt
cho con bé bằng khăn tay.
Tôi gần như chết lặng.
Tư thế đó. Cái cách vuốt tóc con bé. Tấm lưng áo sơ mi nhăn nhúm… Không thể
nhầm được – đó là bóng dáng chồng tôi
Tôi sững sờ bước lại gần, người kia quay mặt sang – không phải
Nam.
Nhưng… không phải người lạ.
Đó là Phúc – người em
cùng mẹ khác cha của chồng tôi. Hai người giống nhau như đúc, từng nhiều lần bị
nhầm lẫn. Phúc sống ở Đà Lạt, hai năm nay tôi không liên lạc, tưởng anh đã đi
định cư nước ngoài như từng nói.
– Em Phúc?
Anh ngẩng lên, mắt thoáng chút bối rối
rồi gật đầu, giọng trầm:
– Em xin lỗi, chị… Không ngờ lại gặp theo
cách này.
Tôi kéo con bé sang một bên, giục con về
nhà trước. Rồi tôi quay lại:
– Tại sao em lại ở đây? Sao em không báo?
Phúc cúi đầu:
– Em chuyển về Sài Gòn hơn hai tháng nay. Dạy môn Mỹ thuật ở
chính trường của bé An. Em không biết bé học ở đây cho tới khi thấy tên cháu
trong sổ lớp… Ban đầu em chỉ đứng nhìn từ xa. Nhưng hôm đó, con bé bị bạn trêu,
khóc rất nhiều. Em… không kiềm được.
Tôi nghẹn họng. Hóa ra những lần con gái
tôi nói “gặp bố”, là vì đã thấy một gương mặt quá giống bố – là người chú ruột
mà nó chưa từng gặp nhiều.
Phúc từng là một phần trong gia đình
chồng tôi, nhưng có khoảng thời gian hai anh em mâu thuẫn gay gắt vì tranh chấp
đất đai bố mẹ để lại. Mặc dù sau này Nam đã tha thứ và nói chuyện lại với em
trai, nhưng giữa tôi và Phúc vẫn có một khoảng cách lạnh lùng.
Tôi nhớ lại đêm tang lễ, Phúc đến muộn,
đứng từ xa nhìn quan tài rồi lặng lẽ rời đi. Từ đó, mất hút.
– Tại sao em không về nhà thăm cháu?
– Em không dám. Sau chuyện đó… em sợ chị
không muốn nhìn thấy em. Nhưng khi thấy bé An… em thấy như thấy lại anh hai.
Giọng nói, ánh mắt, cách cười… em không cưỡng lại được. Chị ơi, cho em xin lỗi
Tôi im lặng. Phía sau tôi, tiếng chuông tan học vang lên từng
hồi. Con gái tôi đang nắm tay cô giáo, chỉ tay về phía chúng tôi với ánh mắt
chờ đợi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy lòng mình mềm lại.
Tôi bắt đầu chú ý kỹ hơn sau đó vài ngày.
Có gì đó không ổn… Không chỉ là chuyện con bé nhận nhầm người. Có lần tôi tình
cờ đọc nhật ký của con, thấy dòng chữ nguệch ngoạc:
“Bố bảo con phải ngoan thì bố mới đến chơi tiếp được. Bố có nói
hôm đó mẹ mặc áo xanh đẹp lắm.”
Áo xanh? Đúng là hôm đó tôi mặc áo xanh
đi họp phụ huynh, không chở con, chỉ đứng từ xa. Tôi chưa từng kể với con.
Một đêm, con bé khóc mơ, miệng lẩm bẩm:
“Bố ơi, đừng đi… bố đừng đi nữa mà…”
Tôi bắt đầu hoảng. Liệu đó chỉ là sự
trùng hợp? Hay… có điều gì đó vượt khỏi hiểu biết thông thường?
1. Khi con trẻ nhìn thấy điều mà người lớn không thấy
Tối hôm đó, sau khi ru con ngủ, tôi nằm
trằn trọc. Những điều nhỏ bé con bé kể — như việc tôi mặc áo xanh, hôm tôi buồn
vì bị sếp mắng, hay chuyện bà nội bị ngã nhưng tôi chưa kịp nói ra — đều xuất
hiện trong các lời kể “bố nhắn con” của bé An.
Tôi không phải người mê tín. Nhưng sự
trùng hợp lặp đi lặp lại ấy khiến tôi không thể không đặt câu hỏi: Liệu có thứ gì đó vẫn đang tồn tại –
một sự kết nối vô hình nào đó giữa bố và con gái?
Sáng hôm sau, tôi đến trường và xin gặp
riêng cô chủ nhiệm của bé An.
– Chị có thấy gì… lạ không? Về An ấy?
Cô giáo hơi bất ngờ, nhưng rồi gật nhẹ:
– Có vài lần, An ra sân chơi rồi ngồi một
mình rất lâu, cứ nhìn lên cây bàng già như thể đang nói chuyện với ai đó. Ban
đầu tôi tưởng bé đang tưởng tượng, nhưng chính mấy học sinh khác cũng bảo rằng…
có lần thấy một người đàn ông lạ ngồi với bé, rồi biến mất khi các cô bước tới.
Tôi nghĩ tụi nhỏ bịa.
