Đêm tân hôn, chồng tôi không chạm vào người tôi — ba tháng sau, tôi phát hiện ra sự thật khiến tim mình tan nát
Đêm tân hôn, chồng tôi không chạm vào người tôi — ba tháng sau, tôi phát hiện ra sự thật khiến tim mình tan nát
Đêm tân hôn.
Căn phòng lộng lẫy trong khách sạn 5 sao ngập tràn mùi nến thơm và hoa hồng. Ánh đèn vàng dìu dịu hắt lên tấm ga trải giường trắng muốt, tạo nên một không gian lãng mạn đến nghẹt thở. Tôi – Vy, cô dâu mới, ngồi bên mép giường, tim đập thình thịch, đôi má nóng bừng vì hồi hộp và e thẹn.
Cánh cửa phòng tắm mở ra. Nam – chồng tôi – bước ra. Anh mặc bộ pijama lụa màu xanh đen, mái tóc ướt rủ xuống trán, khuôn mặt điển trai nhưng phảng phất nét mệt mỏi. Nam là mẫu đàn ông lý tưởng: thành đạt, trầm tính và chu đáo. Cuộc hôn nhân của chúng tôi đến khá nhanh sau 6 tháng tìm hiểu qua mai mối, nhưng tôi tin vào cảm giác bình yên mà anh mang lại.
Tôi ngước nhìn anh, chờ đợi một nụ hôn, một cái ôm, hay ít nhất là một ánh nhìn say đắm của người đàn ông trong đêm đầu tiên bên vợ.
Nhưng không.
Nam đi lướt qua tôi như một cơn gió lạnh. Anh đến bên tủ, lấy ra một chiếc gối và một cái chăn mỏng.
“Em ngủ trên giường đi. Anh quen ngủ một mình, anh sẽ nằm ở sofa.”
Câu nói của anh nhẹ bẫng nhưng rơi xuống tâm trí tôi nặng tựa ngàn cân. Tôi sững sờ, không tin vào tai mình.
“Anh… anh nói sao? Hôm nay là đêm tân hôn mà?”
Nam quay lại, ánh mắt anh nhìn tôi không có dục vọng, cũng chẳng có sự chán ghét, chỉ có một màn sương mù mịt che phủ.
“Anh biết. Nhưng anh mệt lắm. Anh xin lỗi. Em ngủ sớm đi.”
Nói rồi, anh tắt đèn, đi thẳng ra ghế sofa, trùm chăn kín đầu. Căn phòng chìm vào bóng tối.
Tôi ngồi trơ trọi trên chiếc giường cưới rộng thênh thang, nước mắt tủi hờn trào ra. Tôi tự hỏi mình đã làm gì sai? Hay anh chê tôi xấu? Hay anh bị… yếu sinh lý? Hay anh lấy tôi chỉ để che mắt thế gian?
Đêm tân hôn, tôi nằm co ro, nghe tiếng thở đều đều của chồng ở phía xa, lòng lạnh buốt giá hơn cả mùa đông.Những ngày sau đó là chuỗi ngày địa ngục trần gian được bọc trong vỏ bọc nhung lụa.
Nam vẫn đóng vai một người chồng tốt trước mặt mọi người. Anh đưa đón tôi đi làm, mua quà cho bố mẹ tôi, cuối tuần đưa tôi đi ăn nhà hàng. Ai nhìn vào cũng xuýt xoa khen tôi số hưởng. Nhưng chỉ khi cánh cửa phòng ngủ khép lại, tôi mới đối diện với sự thật trần trụi: Chúng tôi là hai người xa lạ sống chung một nhà.
Nam không bao giờ chạm vào người tôi. Anh luôn tìm cớ để né tránh chuyện chăn gối: “Anh mệt”, “Anh phải làm báo cáo”, “Anh bị đau lưng”. Đêm nào cũng vậy, một bức tường gối được dựng lên giữa giường, hoặc anh lại ra sofa ngủ.
Sự kiên nhẫn và lòng tự trọng của tôi bị bào mòn từng ngày. Tôi bắt đầu nghi ngờ. Tôi soi gương hàng giờ, tự ti về cơ thể mình. Tôi lén kiểm tra điện thoại của anh nhưng không thấy gì bất thường. Anh không nhắn tin tán tỉnh ai, lịch trình chỉ có công ty và về nhà.
Nhưng có một điều lạ. Cứ đến ngày rằm và mùng một hàng tháng, Nam lại biến mất vào buổi tối. Anh nói anh đi gặp đối tác hoặc đi công tác ngắn ngày. Và khi trở về, anh luôn có vẻ phờ phạc, đôi mắt trũng sâu, và trên người phảng phất một mùi hương kỳ lạ. Không phải nước hoa phụ nữ, mà là mùi… hương trầm? Hay mùi thuốc bắc?
Đến tháng thứ ba, sự chịu đựng của tôi chạm đáy. Mẹ chồng tôi bắt đầu bóng gió chuyện con cái. Bà mua thuốc bổ bắt tôi uống, hỏi han chuyện “sinh hoạt” của hai vợ chồng. Tôi không dám nói thật, chỉ biết nuốt nước mắt vào trong.
Một buổi tối, tôi quyết định quyến rũ chồng. Tôi mặc chiếc váy ngủ ren gợi cảm nhất, xịt nước hoa thơm phức. Khi Nam vừa bước vào phòng, tôi lao tới ôm chầm lấy anh, hôn lên cổ anh.
Nam cứng đờ người. Anh thô bạo đẩy tôi ra.
“Em làm cái gì vậy?” – Giọng anh gắt gỏng.
Tôi ngã xuống giường, ê chề nhục nhã.
“Em làm vợ anh! Em muốn thực hiện nghĩa vụ của người vợ! Tại sao anh cứ trốn tránh em? Anh bị gay à? Hay anh có người khác?”
Nam nhìn tôi, ánh mắt anh dao động dữ dội. Anh nắm chặt tay thành nắm đấm, gân cổ nổi lên.
“Đừng hỏi nữa. Ngủ đi.”
Anh quay lưng bỏ đi ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại. Đêm đó, anh không về.Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm. Tôi quyết định phải tìm ra sự thật. Nam không thể cứ thế mà hành hạ tinh thần tôi mãi được.
Tôi lục lọi trong ngăn kéo bàn làm việc của anh – nơi anh luôn khóa kỹ. Tôi tìm thấy chùm chìa khóa dự phòng mà tôi đã lén đánh thêm từ hôm trước. Trong ngăn kéo, không có thư tình, không có ảnh cô gái nào cả. Chỉ có một tập hồ sơ bệnh án cũ kỹ và một cuốn sổ nhật ký bìa da màu đen.
Tôi mở hồ sơ bệnh án. Tên bệnh nhân: Trần Văn Nam. Tim tôi thắt lại. Anh bị bệnh sao? Nhưng khi đọc kỹ, đó là hồ sơ của 5 năm trước. Anh bị tai nạn giao thông, chấn thương cột sống nhưng đã hồi phục.
Tôi mở cuốn nhật ký. Trang đầu tiên, ngày… tháng… năm… “Cô ấy cười đẹp quá. Giá như mình có thể đường hoàng đứng trước mặt cô ấy.”
Trang tiếp theo… “Mình không xứng đáng. Cơ thể này… là một phế phẩm.”
Trang cuối cùng, viết ngay trước ngày cưới: “Mình sẽ cưới cô ấy. Không phải để sở hữu, mà để bảo vệ. Cô ấy cần một mái nhà, cần tiền chữa bệnh cho mẹ. Mình sẽ cho cô ấy tất cả, trừ… bản thân mình.”
Tôi đọc mà không hiểu gì cả. “Cơ thể phế phẩm”? Anh vẫn khỏe mạnh, tập gym hàng ngày cơ mà? Và “bảo vệ”? Mẹ tôi đúng là đang bị bệnh tim cần tiền phẫu thuật, và sính lễ của anh đã giúp gia đình tôi rất nhiều. Nhưng tại sao anh lại nói không thể cho tôi bản thân anh?
Tôi quyết định bám theo anh vào tối hôm đó – ngày rằm.
Nam lái xe đến một khu ngoại ô hẻo lánh. Anh dừng lại trước một căn nhà cấp bốn nằm lọt thỏm giữa vườn cây um tùm, tách biệt hẳn với khu dân cư. Căn nhà tối om, chỉ có ánh đèn leo lét từ bàn thờ hắt ra.
Anh mở cổng đi vào. Tôi rón rén bám theo, tim đập như muốn vỡ tung lồng ngực. Anh không gặp nhân tình. Anh đi thẳng vào trong nhà, thắp hương lên bàn thờ. Trên bàn thờ là di ảnh của một chàng trai trẻ măng, khuôn mặt rất giống Nam.
Tôi nấp ngoài cửa sổ, nhìn vào. Nam thắp hương xong, anh bắt đầu cởi áo. Dưới ánh đèn mờ ảo, tôi kinh hoàng bịt miệng để không hét lên.
Lưng của Nam… không, không chỉ lưng. Từ thắt lưng trở xuống của anh chằng chịt những vết sẹo lồi lõm, gớm ghiếc. Và kinh khủng hơn, ở vùng nhạy cảm nhất của đàn ông, có một thiết bị y tế gì đó gắn vào.
Anh ngồi xuống ghế, tự tiêm thuốc vào người mình. Khuôn mặt anh nhăn nhúm lại vì đau đớn. Sau đó, anh ngồi trước di ảnh, nói chuyện một mình.